Truyện Chồng Tôi Thật Quyến Rũ - Trần Khả Như. Truyện One cập nhật chương mới nhanh nhất, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ! Chồng Tôi Thật Quyến Rũ (full) - Trần Khả Như - Truyện tác giả Say - Website đọc truyện online miễn phí mãi mãi - tamlinh247 Bạn đang đọc truyện Chồng Tôi Thật Quyến Rũ của tác giả Say. Trần Khả Như chưa từng nghĩ tới tình tiết em gái và anh rể dan díu với nhau như trong phim kịch thế mà lại thực sự diễn ra trước mắt cô. Chồng Tôi Thật Quyến Rũ Chương 257: Kết Cục Của Trần Phương Liên « Chương Trước. Quản Lý . Sửa Chương; Cài Đặt Hiển Thị Trong Trần Khả Như cố gắng giải thích rõ ràng đầu đuôi chuyện này, phát hiện càng nói càng rối… Hoàn toàn không biết làm sao sắp xếp câu nói. Ánh mắt Lê Hoàng Việt sâu thẳm, ngược lại càng hứng thú nhìn cô. Trong ánh mắt bình tĩnh của Trần Khả Như, kinh ngạc phát hiện, trong ánh mắt owtm. Truyện Chồng Tôi Thật Quyến Rũ Trọn Bộ được TruyenFull cập nhật mới nhất ngày 11/06/2023 . Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện Chồng Tôi Thật Quyến Rũ một cách nhanh nhất. Theo dõi để xem được nhiều truyện mới nhất . Bài viết có thể bạn thích Thông tin Truyện Chồng Tôi Thật Quyến Rũ 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Chồng Tôi Thật Quyến Rũ Trọn Bộ 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 11/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – Truyện Full Thể loại Ngôn Tình, Sủng Tags ngôn tình sủng, truyện sủng hoàn hay Bạn đang đọc truyện Chồng Tôi Thật Quyến Rũ của tác giả Say. Làm chuyện đó trên xe, quá trớn tới mức đến bệnh viện khám rồi còn nói là muốn cô làm bác sĩ chủ trị. Cô em gái cùng cha khác mẹ của cô cũng giỏi thật đấy! Cô tự cảm thấy thật không đáng khi mình lại thích một người đàn ông không ra gì như vậy! Chỉ là, người kia không phải thích ăn chơi đàng điếm, scandal tình ái bay đầy trời, phong lưu thành tính hay sao? Giờ lại lộ ra ánh mắt hứng thú với cô là cái quỷ gì??? Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như Ông Xã Tôi Là Nam Thần hoặc Bí Mật Của Nữ Thần Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Em gái cô giỏi hơn nhiều! Chương 4 Cô đến thay đi, thế nào? Chương 5 Bảo anh ta bỏ tôi để cưới cô đi Chương 6 Mau chóng có con Chương 7 Vợ chồng thân mật Chương 8 Cô xứng đáng sinh con cho tôi sao? Chương 9 Số tiền ba tỉ đồng Chương 10 Chị khóc sao? Chương 11 Điều bất ngờ trong tiệc sinh nhật Chương 12 Không nên từ chối tôi Chương 13 Anh ấy sẽ đón nhận sao? Chương 14 Khoác áo của đàn ông Chương 15 Vứt nó đi Chương 16 Cô ghen sao Chương 17 Lòng ghen ghét của cô em chồng Chương 18 Thông đồng được Chương 19 Tôi ngủ ở sô pha Chương 20 Chuyện tốt cho thể xác và tinh thần Chương 21 Gọi tôi là Huỳnh Đông Chương 22 Cô có thể so bì được sao? Chương 23 Trong đầu chỉ nghĩ đến cô Chương 24 Đúng là có duyên Chương 25 Chờ cô ở đây Chương 26 Thì ra em thích kích thích Chương 27 Tôi sẽ sống lâu trăm tuổi Chương 28 Trần Khả Như, có phải cô thầm thích tôi không? Chương 29 Tình huống bất ngờ Chương 30 Anh không đi à? Chương 31 Giá trị của cô là hai trăm triệu sao? Chương 32 Hốt phân Chương 33 Để Trần Khả Như đến cầu xin tôi Chương 34 Anh quá vô liêm sỉ Chương 35 Vậy lấy lòng tôi đi Chương 36 Lê Hoàng Việt, tôi thích anh Chương 37 Đừng yêu tôi Chương 38 Bạo lực internet Chương 39 Ai đang hãm hại cô? Chương 40 Tôi vẫn còn lựa chọn nào khác sao Chương 41 Thanh giả tự thanh Chương 42 Giả vờ không hay Chương 43 Trần Khả Như, chúng ta đình chiến đi Chương 44 Bị người khác chia rẽ Chương 45 Vợ yêu, nói cho anh ta nghe đi Chương 46 Cô Hân, xin cô tự trọng Chương 47 Thực sự hoang mang! Chương 48 Tôi muốn trái tim của em Chương 49 Cô và Lê Hoàng Việt đã kết hôn Chương 50 Chuyện đồn đại vô căn cứ Tổng hợp Chương Truyện Chồng Tôi Thật Quyến Rũ “update 11/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Các bạn nữ có biết cách quyến rủ chồng như thế nào là tuyết với và thành công nhất chưa nhỉ. Nếu bạn chưa biết hãy để Sức khoẻ vabuta chia sẽ những cách thực hiện để quyến rủ chồng, tuy khá là nhạy cảm nhưng rất là tuyệt với đối với các bạn đang bị chồng xa lánh và chưa được chiều chuộng mấy. Cùng chúng tôi tìm hiểu và đọc hết nội dung dưới này nhá. Cách quyến rủ chồngTổng hợp những cách quyến rủ chồng độc đáo và thành công nhấtPhía dưới đây chúng tôi sẽ chia sẽ những cách quyến rủ chồng mà các chị em phụ nữ đã và đang áp dụng khá thành công nha. Nào dùng đọc Cố tình bận đồ ngắn để quyến rủ chồngmột cái váy ngắn, một chiếc áo croptop hay một cái áo sơ mi mỏng tanh chính là một trong cách gợi cảm chồng sau khi sinh mà nhất định bạn không nên bỏ qua. Chỉ lúc có mình ông chồng bạn có thể vờ khom xuống nhặt đồ hoặc rướn người lên,… khiến cho ông chồng thấy những cơ quan sexy nóng bỏng trên thể chất của mình. Sự hớ hênh có chủ đích này sẽ khiến ck muốn điên lên cho mà Tán tỉnh mọi lúc mọi nơi là tuyệt chiêu quyến rũ chồng hữu hiệuHãy xem ck như một ngọn núi cần đoạt được, Tình dục không chỉ là bắt đầu khi bạn cởi bỏ quần áo ở trong nhà ngủ đâu. Săn chắc, để khiến anh ấy nhớ nhung, thèm muốn, hoặc chỉ mong trở về nhà thật nhanh sau mỗi chuyến công tác và làm việc xa, chị em cần có tuyệt chiêu đun sôi tình yêu, hãy luôn làm mới nó. Làm mới bằng phương pháp nào, tán tỉnh nhau mọi lúc, mọi nơi. Hãy coi vk và ck giống như những đối tác, những ngọn núi mới mà mình phải đoạt tin, gọi điện, tán tỉnh và hẹn hò, café… Hãy luôn luôn là chính bản thân & đẹp nhất trong góc nhìn chồng. Những tin nhắn dễ thương và đáng yêu, gợi tình luôn luôn là điều ck thích nhận đc nhất. Kể cả khi đang họp, tự nhiên và thoải mái thấy bà xã nhắn “Em đang nằm chờ anh sẵn rồi phía trên. Về ăn em đi” là ck bạn sẽ bất chấp tất cả tỉnh mọi nơi để quyến rủ chồng3. Lẳng lơ một chút thì có sao?Bạn thường quan niệm lẳng lơ là “nghề” của “phở” vì phải lẳng lơ mới quến rũ đc ông xã người ta. Vậy tại sao không vận dụng tuyệt chiêu này hàng ngày một chút lúc chỉ có hai người để triển khai mới mối quan hệ của hai vợ ck. Hãy thử gạt qua ở một bên những bộ quần áo ngủ bí mật như bưng, thay vào đó là một chiếc váy với lụa & ren, một chút nước hoa nồng dịu, & chủ động “câu dẫn” chồng. Các bạn sẽ thấy hiệu quả ngay tiếp đến tức thì!4. Cách quyến rủ chồng bằng hương thơm cơ thểcác bạn sẽ càng trở nên lôi cuốn con trai & đánh thức bản năng đoạt được của chàng nếu thể chất tỏa ra những mùi thơm lắng đọng từ mái tóc, cổ, tay hay có thể là từ ăn mặc quần gì tuyệt hảo hơn khi mùi hương từ các loại tinh dầu cho tóc, dầu gội, sữa tắm, nước hoa… bên trên thể chất bạn cứ thôi thúc và làm say đắm anh? Đêm nay sẽ lại y hệt như đêm động phòng trước tiên của cả hai bạn trẻ khiến chàng chỉ muốn tất tả “lâm trận” quyến rủ chồng bằng hương thơm cơ thể5. Thử những tư thế mới để gạ chồnggợi cảm bên trên giường là ưu điểm của đàn bà Đừng cứ mãi triển khai một tư thế thân thuộc trong mỗi lần lâm trận dần dà sẽ làm chàng cảm thấy vô cùng chán vì như vậy, hãy học thử làm những phong thái mới tạo cảm hứng cho chàng hơn để mỗi một khi nghĩ đến chuyện chăn gối với bạn, chàng sẽ luôn cảm thấy hào khi nào nghĩ rằng chàng sẽ sở hữu được ý nghĩ xấu về bạn. Đàn ông lúc nào vẫn muốn đón nhận các điều bất thần. Chẳng ai thích người đàn bà của bản thân mãi mãi là con mèo ngoan bên trên giường. Người ta thường hay nói rằng người nam nhi thích yêu một người con gái biết ngoan đúng chỗ là thế đấy. Đôi khi bạn cũng phải học cách để hư 1 cách đầy gợi cảm vì phong thái cổ xưa, hãy thử các phong thái khác. Doggy, cưỡi ngựa, la hán đẩy xe bò… Nếu đã thử hết rồi, hãy đổi khác địa điểm làm tình. Trong bếp, chân cầu thang hoặc ngoài ban công cũng đưa về cảm xúc hết sức mới lạ. Đó là thẩm mỹ và nghệ thuật gợi cảm ông xã Quyến rủ ông chồng ham muốn bằng lời nóicác lời nói khơi gợi lửa yêu trong chàng cũng là 1 nghệ thuật và thẩm mỹ yêu khiến cho anh chỉ muốn yêu thương & đưa bạn lên hãy thử thủ thỉ vào tai chàng các câu nói không thể cưỡng lại đc như“Em yêu cậu nhỏ tuổi của anh”“Em nhớ cái hôm mà anh hôn ngực em”“Em thích cảm giác đc anh hôn cô b锓Hôm kia anh tràn trề năng lượng khiến em cứ muốn thử lại khoảnh khắc ấy”Bạn mà thậm chí cũng có thể giở trò nhõng nhẽo vừa thì thầm vừa kết hợp với động tác vuốt ve “cậu bé”. Chàng sẽ chẳng thể nào phủ nhận đc sự vòi vĩnh đáng yêu và dễ thương này của người tiêu dùng đâu!Quyến rủ ông chồng ham muốn bằng lời nói7. Massage cho chồng mỗi đếm để quyến rủCách gợi cảm ông chồng sau sinh để chồng không thèm chăm chú tới người phụ nữ khác kể cả khi bạn sinh đó là massage nhẹ nhàng cho chàng mỗi đêm. Phía trên cũng là màn dạo đầu đầy hưng phấn time mới sinh nở sẽ cấm kỵ làm chuyện nhưng chị em vẫn mà thậm chí sử dụng quá tay để massage cho ông xã 1 cách nhẹ nhàng để chiều chồng. Như thế vừa giúp cho ông chồng cảm thấy hứng thú cũng chính là cách giúp ông xã giải tỏa ham muốn đang được kìm nén, khiến cho ck không nghĩ đến việc tìm kiếm một người phụ nữ nào đó để giải tỏa ham massage hiệu nghiệm nhất giúp chàng hưng phấn tột cục là sử dụng quá những ngón tay của mình lướt nhẹ trên từ đầu đến chân của ông chồng. Đặc trưng, đừng quên massage vùng nhạy cảm cho chồng mỗi đếm để quyến rủ8. Nói với anh ấy những gì bạn thíchđàn bà muốn quyến rủ chồng thì phải nói! Nghe thì không cầu kỳ, nhưng cá là có nhiều chị em không làm đc điều nhiêu người trong những bọn họ chọn lọc nằm im, nhắm nghiền mắt hoặc hôn nửa kia hời hợt và đầy không thoải mái lúc ân ái?Tuyệt chiêu quyến rũ ông chồng ở đấy là sự phá cách. Đúng vậy, điều ấy tồn tại ở những nước phương Tây nhiều hơn thế những nước lễ giáo như nước tình yêu và tình dục, điều quan trọng là hiểu nhau. Hiểu nhau rồi, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Đừng tự buộc mình vào một tường ngăn vô hình nào đó. Bạn muốn chồng bạn làm cái gi, hãy tâm thích màn dạo đầu lâu hơn?Thích đc chăm sóc nhiều trước lúc quan hệ?Không thích phong thái này? &Hellip;Hãy tâm sự với nhau. Chẳng hạn như bạo dạn mà nói với ông xã lúc nhập cuộc Em thích anh bước đầu bằng cách hôn lên sống lưng em’ hoặc Đến đây, chỗ này và em thích thế’… Có vô số cách để khiến cho con trai hiểu mình thích gì. Đừng ngại nói ra nếu muốn bản thân đc yêu thương”.Nói với anh ấy những gì bạn thích9. Dùng miệng để quyến rủ ông chồngtrên đây là một trong điều tuyệt vời mà bất kỳ anh chàng nào cũng thương yêu. Bởi vì thế, hãy giữ cho miệng của chúng ta thơm tho, thật như khách hàng bị chứng miệng khô hoặc gặp mặt gian truân trong quá trình tiết ra nước bọt, chỉ cần hưởng thụ một mặt hàng ăn nào khác hoặc thậm chí sử dụng quá dầu bôi trơn gốc nước, săn chắc bạn tình của người tiêu dùng sẽ sự thật yêu thích khi chúng ta tiến hành oral ra, chúng ta cũng có thể lạm dụng nụ hôn như 1 loại thần dược gợi cảm mỹ quyến rũ ông xã yên cầu nhiều thứ. Trong những số ấy, phải đào thải được cái tôi của bản thân đi. Trong tình dục, không có tường ngăn gì cả mới viên mãn miệng để quyến rủ ông chồng10. Ôm từ vùng sau thật chặtđàn bà thích đc ôm từ phía đằng sau & nam nhi cũng như vậy. Ôm chặt ông xã từ phía sau, vòng tay thật chặt, chàng sẽ cảm nhận được tình yêu mà bạn dành cho tất cả những người kết tóc se duyên xưa nay nay, rằng cả thế giới này chỉ có hai người mà nữ rất thích được người đàn ông ôm từ đằng sau. Nam nhi cũng vậy. Nếu khách hàng ôm chàng từ vùng sau, vòng tay thật chặt, chàng sẽ cảm nhận được tình yêu mà bạn dành riêng cho chàng. &Amp; rằng cả trái đất này chỉ có hai người mà chàng từ đằng sau, đồng nghĩa với đồng cam cộng khổ. Cả hai sẽ cùng nhau gánh vác mọi việc. Nó còn biểu lộ tình yêu mà con gái giành cho nam nhi nữa. Rất và ngọt ngào và đầy cảm từ vùng sau thật chặt11. thân mật “chớp nhoáng” trước mỗi cá nhânHai vk ck cùng tham gia bữa tiệc thân thiện, bắt đc khoảnh khắc mọi cá nhân lơ đãng, hãy hôn vội ông chồng một cái thật nồng nhiệt. Sự táo bạo này của công ty sẽ khiến anh ấy “ngẩn ra” & tiếp nối nghĩ về “một đêm mặn nồng” khi hai người trở về tiến sĩ Joe Kort, một nhà tư tưởng và tình dục học cho rằng thì nam nhi mong muốn người vk của bọn họ hưởng ứng các hành động sex có phần hoang dã, tự nhiên và chủ động phát huy điều ông có Xu thế không thích các người con gái xinh đẹp nhưng lại tỏ ra chịu đựng lúc ở trên giường hoặc kiềm chế phiên bản năng tự nhiên và thoải mái. Chính sự chủ động trong cách quyến rũ chồng của bạn sẽ làm không tiêu giảm hương vị tình yêu bên trên mật “chớp nhoáng” trước mỗi cá nhân12. Kể cho chồng nghe các mẩu chuyện nhạy cảmkhông chỉ là đàn bà mà những phái mạnh cũng luôn luôn có trí hình dung rất chi là nhiều chủng loại về chuyện phòng the. Cho nên cách quyến rũ ck sau khi sinh hiệu quả cao nhất đó là kể cho chồng nghe những câu chuyện ướt át, hay đọc một cuốn tiểu thuyết có miêu tả cảnh chăn gối khá chi tiết. Lúc đc nghe thì khỏe mạnh trong đầu chồng sẽ cân nhắc ra rất nhiều cảnh này còn mang tới hiệu nghiệm hơn nếu mà chị em biết đọc với giọng điệu khiêu khích. Nếu mà vậy ngay tiếp đến chồng sẽ không thể kìm nén lại được mà chỉ muốn lao ngay vào bà xã mình mà người đàn bà "hư hỏng" bên trên giườngnếu khách hàng thuộc típ gái ngoan, chuyện đó rất hiếm. Nhưng bên trên giường hãy hư một đàn ông sex rất mật thiết & chúng ta cần một công ty đối tác chủ động, hòa hợp & hưởng ứng cùng chàng "chuyện ấy" một cách nhiệt e dè tò mò chàng & cũng chính là khám phá chính mình."Chuyện ấy" không hẳn vô cớ và lại trực tiếp với các đôi lứa đến thế. Hãy để chàng chết mê vì vui miệng khi có một cô nàng "hư hỏng" ở trên cho chồng nghe các mẩu chuyện nhạy ve chồng để quyến rủ hiệu quảĐể kích thích chàng, các bạn hãy vờ giống như là đang đùa cợt cơ thể chồng bằng cách sử dụng bàn tay lẫn đôi môi ướt át của chính bản thân mình mơn trớn và vờn anh ở sống lưng, cổ, rốn, đầu ngực, vùng sau tai, mông, đùi trong… Bạn cũng nên biết cách chạm chỗ kín nam nhi sắc sảo & khôn khéo để khiến chàng phấn kích phát động tưởng như trêu đùa ấy nhưng lại đang nhắm thẳng đến các ham muốn cháy bỏng trong chàng đấy. Bạn sẽ khiến cơ thể anh rạo rực và chỉ muốn cởi bỏ quần áo ngay để tận hưởng những giây phút thăng trên là những thông tin cần thiết về cách quyến rủ chồng mong rằng giúp bạn tìm ra hướng giải quyết an toàn nhất cho vấn để của bạn. Nếu có thắc mắc hãy liên hệ với chúng tôi qua các thông tin bên dưới chúng tôi sẵn sàng tư vấn hoàn toàn miễn phí cho hiểu thêm vài vấn đề khác Bạn nam nên biết ăn gì trước khi quan hệ để kéo dài tốt cho trọn vẹnCách quan hệ không có thai‍ Lê Hoàng Việt một mực đến đứng cạnh cô, cản đi tầm nhìn và ánh mặt trời chiếu vào cô. “Anh đi ra ngoài đi, em muốn nghỉ ngơi”. Cô hờ hững nói. “Trần Khả Như, rời khỏi tôi, em hành hạ chính mình như thế này à?” Lê Hoàng Việt cau mày. Anh đang định dùng lời nhẹ nhàng hỏi thăm, nhưng lại bị đối phương lạnh lùng xa lánh. Thế nên lời vừa ra khỏi cổ, đã mang giọng điệu khác. Đối với Trần Khả Như, anh dường như từ trước tới giờ rất khó để giữ bản thân tâm bình khí hòa. “Đó chỉ là một tai nạn”. Trần Khả Như nhắm mắt lại, không thèm để ý chút nào nói. Thái độ tiêu cực và buồn bực không vui của cô, không hiểu sao lại kích thích những dây thần kinh nhạy của anh. Lê Hoàng Việt lửa giận không có chỗ trút, được dịp bùng lên. Một nụ cười không rõ ý tứ hiện lên nơi khóe miệng, “Trần Khả Như, được đấy, em thật dũng cảm, em thật vĩ đại. Ngộ nhỡ có chuyện xảy ra thật, chẳng phải tên tuổi của bác sĩ Khả Như sẽ lưu danh muôn đời, được Nhà nước truy tặng danh hiệu “Tuổi trẻ dũng cảm”. Bản thân là người nhà của nạn nhân, tôi có phải cũng nên được hưởng vinh dự này? Không thể không nói, những lời của Lê Hoàng Việt thâm độc đến tận xương tủy. Trần Khả Như nghe mà cả người nóng hừng hực, da mặt như bị lửa thiêu. Cô hạ giọng nói “Lê Hoàng Việt, anh không cần phải chế nhạo em. Anh vĩnh viễn sẽ không phải thân nhân người bị nạn. Chúng ta ly hôn đi”. Cô mở mắt, nhìn vào đỉnh lều xanh, trong con ngươi không có tiêu điểm. “Em nói gì?” Lê Hoàng Việt trừng mắt, hơi thở nóng rực cuồn cuộn, lửa giận tràn ngập khóe mắt, toàn thân tràn ngập cảm giác lạnh lẽo. “Chúng ta đã ly dị đi”. Trần Khả Như nói từng chữ. Vốn tưởng rằng trong nhà hàng La Maison Deli ngày hôm đó, trước vẻ cự tuyệt, vô tình của anh, sự khiêu khích trắng trợn của Trần Phương Liên, cô không thể dùng hết sức nói ra, chính là vì không buông được, hèn nhát không nhắc tới nữa. Nhưng không biết, vào lúc này, lòng cô bình tĩnh đến bất ngờ. “Mơ đi!” Lê Hoàng Việt lời ít ý nhiều. Trên mặt anh một phảng phất nét không thể tin được. Anh nhanh chóng bị sự u ám nuốt chửng. Đầu óc của Trần Khả Như vốn dĩ khác với những người phụ nữ bình thường, cô không nói gì khi anh làm tổn thương cô. Anh vượt ngàn cây số tới tìm cô, hao tâm tổn sức, bất chấp nguy hiểm để cứu cô, nhưng đổi lại là sự đoạn tuyệt của cô. Anh không hiểu! Hai người không hẹn mà cùng hồi tưởng lại. Mấy tháng trước, khi cô đệ đơn ly hôn với anh, thái độ của anh vô cùng tức giận. Chuyện qua rồi, có phải lần này sẽ dẫn đến kết quả cả hai cùng thiệt? Lê Hoàng Việt và Trần Khả Như đều là những người khôn ngoan và thông suốt. Họ đều hiểu rằng vấn đề của nhau hoàn toàn không phải là Trần Phương Liên. Trần Phương Liên cho tới bây giờ chưa gây ra bất kỳ hiểu lầm nào giữa họ. Chỉ người bạn yêu nhất mới có thể khiến bạn đau tận tâm can. “Cần gì phải vậy?” Trên giường bệnh, tiếng thở dài chán nản của Trần Khả Như truyền tới, “Chẳng lẽ với anh, tôi vẫn còn giá trị lợi dụng? Hay là giám đốc Hoàng Việt diễn lâu quá rồi, không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả?” Giọng điệu giễu cợt và những lời lẽ thông thấu của cô khiến dây thần kinh Lê Hoàng Việt căng cứng từng phút. Trong khoảnh khắc, ánh mắt anh lạnh lùng như vực thẳm băng giá nơi địa cực. “Trần Khả Như, em lại tự cho mình thông minh? Hay là nghe ai nói gì hả?” Anh cúi người lại gần, lạnh lùng chất vấn. Khuôn mặt cực kỳ tuấn tú đè xuống, dường như không biết phải làm sao, dường như trở nên vặn vẹo. Trần Khả Như ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt anh, lẳng lặng nói Lê Hoàng Việt, hợp rồi tan, hãy để mọi thứ kết thúc nhẹ nhàng đi, cần gì phải yêu nhau lắm cắn nhau đau. Giữa chúng ta vốn ngay từ khi bắt đầu đã là sai lầm. Anh có thể xa xôi ngàn dặm đến cứu tôi, tôi rất biết ơn, hãy để ân oán giữa chúng ta chấm dứt ở Sìn Hồ, được không?” Ánh mắt Lê Hoàng Việt hơi lóe lên, gân cốt căng lên. Phụ nữ đáng sợ nhất là khi nào? Không phải động một tý thì nói em không yêu anh, e hận anh, mà là sau khi suy nghĩ cặn kẽ, bình tĩnh đưa ra quyết định cuối cùng. Trần Khả Như cứ như vậy tàn nhẫn với người khác, thậm chí còn tàn nhẫn hơn với chính mình! Khoảnh khắc đó, trong lòng anh, trong đầu anh như có một ngọn lửa đốt rụi từ trong ra ngoài, như muốn thiêu cháy tất thảy. Trần Khả Như biết rằng mình nói xong sẽ có hai kết quả. Thứ nhất là Lê Hoàng Việt đồng ý và tức giận bỏ đi. Thứ hai là Lê Hoàng Việt nổi giận và trút giận sang cô. Nhưng có nghĩ thế nào cô cũng ngờ, cô đoán sai. Giây kế tiếp, Lê Hoàng Việt cúi người, đôi môi nóng bỏng trực tiếp chộp lấy đôi môi khô khốc và nhợt nhạt của cô. “Ưm…” Trần Khả Như mở to đôi mắt trong veo. Lực phản kháng yếu đến đáng thương. Đối với cô mà nói, không khác gì dùng tay không cản xe. Ngược lại, giống như đang cù vào ngực anh thì đúng hơn. Cô cắn răng, ngăn cản sự tiến công mạnh mẽ của đối phương. Nhưng nhìn đôi mắt nhắm nghiền của Lê Hoàng Việt, cô không có một chút tức giận nào, trái lại còn tập trung, nồng nàn và quyến luyến. Cô choáng váng, cô không cách nào suy nghĩ được. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế này? Lê Hoàng Việt nhẹ nhàng mơn trớn đôi môi khô tái của cô. Sức lực chuyển từ nặng nề lúc ban đầu, thành nhẹ nhàng, chậm rãi. Anh rất thích hôn cô. Cô đã biết điều này từ lâu. Chỉ là, trong mấy ngày qua, anh ta có quan hệ với những người phụ nữ khác không? Trần Phương Liên nắm đằng chuôi, nếu cô ta yêu cầu, Lê Hoàng Việt liệu có do dự, ném chuột sợ vỡ bình không? Nghĩ đến điều này, Trần Khả Như hung hăng cắn anh một phát. Mặc dù Lê Hoàng Việt tránh kịp thời nhưng không khỏi cảm thấy thấy chút vị tanh ngọt trong miệng Đắng lòng lắm. Anh rất hài lòng. Bởi vì sắc mặt của Trần Khả Như lúc này đỏ gay, mặc dù sự khác biệt về màu sắc này là do thiếu oxy trong một thời gian dài. “Gây chuyện xong chưa?” Cô chẳng qua lạnh lùng hỏi. Nhưng ngược lại, Lê Hoàng Việt lại cúi người, muốn hôn thêm. Bóng người kéo dài bao trùm lấy cô. Trần Khả Như nhanh chóng vươn tay chặn lại đôi môi anh đào, trong mắt hiện lên vẻ khủng hoảng. Cô sợ Lê Hoàng Việt nhìn thấu sự đoạn tuyệt của cô, chẳng qua cô chỉ là con hổ giấy làm vẻ, chỉ cần đâm một cái là nát. Lông mi của anh vừa dài vừa dày. Bên dưới là đôi mắt đen nhánh thâm trầm, bao la như bầu trời đêm, không thể chạm tới, không sao thấu tỏ. “Trần Khả Như, em cứ thử xem. Nếu như em còn có thái độ này, tôi sẽ hôn em cho đến khi nào em ngoan ngoãn nghe lời thì thôi!” Anh nở nụ cười phách lối, toàn bộ khuôn mặt vừa tà vừa mị, gian ác lại mê hoặc lòng người. “Lê Hoàng Việt, anh… vô liêm sỉ”. Trần Khả Như nhất thời không nghĩ ra được những tính từ khác. Lê Hoàng Việt bỗng nhiên không giống Lê Hoàng Việt. Anh chưa bao giờ giải thích việc mình làm, giống như chuyện trong nhà hàng, anh thậm chí vĩnh viễn sẽ không nhắc lại. Anh tự cho mình là đúng, như thể anh là trung tâm của vũ trụ, cả thế giới phải xoay quanh anh. Cuối cùng vẫn không giải quyết được gì, khiến khoảng cách giữa bọn họ ngày càng lớn. “Trần Khả Như, em thật lòng yêu anh sao?” Lê Hoàng Việt lộp bộp hỏi. Tại sao anh luôn cảm thấy tình yêu của cô như bị bọc trong gai, làm chuyện gì cũng lưu lại đường lui. Trần Khả Như mấp máy đôi môi nhợt nhạt và yếu ớt, không nói gì. Chỉ cảm thấy thật nực cười, cô thật sự không hiểu Lê Hoàng Việt. Cô đâu có khả năng thần giao cách cảm, sự hiểu biết cũng chỉ đến thế mà thôi. Lê Hoàng Việt ngồi trên băng ghế trước giường cô, từ từ vùi đầu vào giữa hai cánh tay cô, độc đoán khoác cánh tay dài của anh bụng và eo cô. Cho dù cách một lớp dày quần áo và chăn đệm, Trần Khả Như vẫn có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của anh. Mắt cô quét qua mái đầu của anh. “Trần Khả Như, cho tôi dựa vào một chút, tôi đã rất lâu không ngủ rồi”. Một lúc lâu sau, anh thở dài. Loáng thoáng, mang một chút ý làm nũng. Trần Khả Như đẩy không ra, cũng không thể ngăn cản, mặc ý anh đi. Cảm thông? Cảm động sao? Anh muốn cô thấy có lỗi à? Ah! Trần Khả Như cười nhạo chính mình. Lê Hoàng Việt là một người đàn ông nguy hiểm mà lại tràn đầy quyến rũ. Anh ấy đưa mày lên lên xuống xuống, khiến mày yêu anh ấy, cam lòng kết hôn với anh. Giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc lúc lên lúc xuống, mày sẽ không bao giờ biết khi nào anh ấy đưa mày lên đoạn đỉnh điểm nhất, lúc nào bị anh đẩy xuống vực thẳm hun hút. Cô nhắm mắt lại. Bác sĩ Khả Như lý trí mà đi xử lý chuyện tình, còn không bằng các bạn nhỏ trong trường mẫu giáo. Nhưng, lý do thực sự khiến cô vứt bỏ những suy nghĩ đoạn tuyệt, nằm ở giây kế tiếp. Lê Hoàng Việt nằm sấp nói “Trần Khả Như, sau khi trở về, chúng mình sinh con đi”. Người cô, thậm chí cả linh hồn đều run lên. Anh nói gì? Nhịp tim nhanh đến không ngờ, có lẽ Lê Hoàng Việt chỉ tùy ý nói bừa một câu, nhưng đối với cô, nó cực kỳ quan trọng. Ngày đó, lúc Vũ Tuyết Trang đi cùng cô tới buổi phẫu thuật cấy que tránh thai dưới da, lòng cô nặng nề tột đỉnh. Cô nghĩ đời này mình sẽ sống như câu Lê Hoàng Việt từng nói, “Trần Khả Như, cô không xứng có con của tôi”. Nhưng mà, cô luôn né tránh vấn đề này. Trong lòng phảng phất như có một đám lửa nhảy nhót. Ngay khi tay cô sắp chạm vào tóc của Lê Hoàng Việt, vết sẹo trên bụng dưới của Trần Phương Liên chợt hiện ra. Năm ngón tay của cô co lại giữa không trung, thu bàn tay trở về. Thay vì phỏng đoán, không bằng dứt khoát hỏi, còn hơn là hối hận hoặc hiểu lầm. Cô nghe thấy giọng mình run rẩy “Lê Hoàng Việt, anh có biết Trần Phương Liên, cô ta đã sinh con cho anh không?” Thời khắc đó, cô sợ hãi tột độ. Thậm chí còn sợ hãi hơn lúc ở nhà hàng La Maison Deli, hơn cả lúc biết sự thật về việc Lê Hoàng Việt lợi dụng cô. Răng cô run lên, lông mày cô nhíu chặt, vẻ mặt đanh lại. “Tuyệt đối không thể nào có chuyện đó!” Anh ta đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đen kịt, phủ nhận bằng một giọng rất chắc chắn. “Cô ta đã nói gì với em?” Trong nháy mắt, anh không chắc chắn hỏi lại, mày kiếm ẩn hiện run rẩy, ánh mắt vừa nghiêm túc vừa kinh sợ. “Cô ta không nói gì với em, chỉ là…” Trần Khả Như dừng một chút, cố chấp hỏi “Anh có thực sự chắc chắn không?” Trong mắt Lê Hoàng Việt thoáng qua sự tối tăm, khó hiểu. Đồng tử của anh mở lớn, sau đó lại thu hẹp. Là thâm thúy, phức tạp, lại chịu đựng không biết làm sao. Giống như khắp thế giới, trong mắt anh chỉ còn lại có cô. Cuối cùng, anh lạnh như băng, vô tình nói “Trần Khả Như, bây giờ để tôi nói cho em biết, đừng nói là không, cho dù Trần Phương Liên có lén sinh con cho tôi, cũng không liên quan gì đến tình cảm của tôi với em!” “Trần Khả Như, tôi nói với em những điều này là để em tin tưởng tôi, em có làm được không?” Trần Khả Như nhìn anh không chớp mắt, nghiêm túc trở lại. Lời hứa của Lê Hoàng Việt đáng giá ngàn vàng. Nhưng hôm nay, anh đã liên tiếp nói với cô hai câu đảm bảo và cam kết. Bảo không động lòng, là nói dối. Trần Khả Như quay đầu lại, giả vờ phớt lờ sự tồn tại của Hoàng Việt một mực đến đứng cạnh cô, cản đi tầm nhìn và ánh mặt trời chiếu vào cô.”Anh đi ra ngoài đi, em muốn nghỉ ngơi”.Cô hờ hững nói.”Trần Khả Như, rời khỏi tôi, em hành hạ chính mình như thế này à?”Lê Hoàng Việt cau mày. Anh đang định dùng lời nhẹ nhàng hỏi thăm, nhưng lại bị đối phương lạnh lùng xa lánh. Thế nên lời vừa ra khỏi cổ, đã mang giọng điệu với Trần Khả Như, anh dường như từ trước tới giờ rất khó để giữ bản thân tâm bình khí hòa.”Đó chỉ là một tai nạn”.Trần Khả Như nhắm mắt lại, không thèm để ý chút nào độ tiêu cực và buồn bực không vui của cô, không hiểu sao lại kích thích những dây thần kinh nhạy của Hoàng Việt lửa giận không có chỗ trút, được dịp bùng lên. Một nụ cười không rõ ý tứ hiện lên nơi khóe miệng, “Trần Khả Như, được đấy, em thật dũng cảm, em thật vĩ đại. Ngộ nhỡ có chuyện xảy ra thật, chẳng phải tên tuổi của bác sĩ Khả Như sẽ lưu danh muôn đời, được Nhà nước truy tặng danh hiệu “Tuổi trẻ dũng cảm”. Bản thân là người nhà của nạn nhân, tôi có phải cũng nên được hưởng vinh dự này?Không thể không nói, những lời của Lê Hoàng Việt thâm độc đến tận xương Khả Như nghe mà cả người nóng hừng hực, da mặt như bị lửa thiêu. Cô hạ giọng nói “Lê Hoàng Việt, anh không cần phải chế nhạo em. Anh vĩnh viễn sẽ không phải thân nhân người bị nạn. Chúng ta ly hôn đi”.Cô mở mắt, nhìn vào đỉnh lều xanh, trong con ngươi không có tiêu điểm.”Em nói gì?”Lê Hoàng Việt trừng mắt, hơi thở nóng rực cuồn cuộn, lửa giận tràn ngập khóe mắt, toàn thân tràn ngập cảm giác lạnh lẽo.”Chúng ta đã ly dị đi”.Trần Khả Như nói từng tưởng rằng trong nhà hàng La Maison Deli ngày hôm đó, trước vẻ cự tuyệt, vô tình của anh, sự khiêu khích trắng trợn của Trần Phương Liên, cô không thể dùng hết sức nói ra, chính là vì không buông được, hèn nhát không nhắc tới không biết, vào lúc này, lòng cô bình tĩnh đến bất ngờ.”Mơ đi!”Lê Hoàng Việt lời ít ý nhiều. Trên mặt anh một phảng phất nét không thể tin được. Anh nhanh chóng bị sự u ám nuốt óc của Trần Khả Như vốn dĩ khác với những người phụ nữ bình thường, cô không nói gì khi anh làm tổn thương cô. Anh vượt ngàn cây số tới tìm cô, hao tâm tổn sức, bất chấp nguy hiểm để cứu cô, nhưng đổi lại là sự đoạn tuyệt của không hiểu!Hai người không hẹn mà cùng hồi tưởng lại. Mấy tháng trước, khi cô đệ đơn ly hôn với anh, thái độ của anh vô cùng tức giận. Chuyện qua rồi, có phải lần này sẽ dẫn đến kết quả cả hai cùng thiệt?Lê Hoàng Việt và Trần Khả Như đều là những người khôn ngoan và thông suốt. Họ đều hiểu rằng vấn đề của nhau hoàn toàn không phải là Trần Phương Liên. Trần Phương Liên cho tới bây giờ chưa gây ra bất kỳ hiểu lầm nào giữa người bạn yêu nhất mới có thể khiến bạn đau tận tâm can.”Cần gì phải vậy?” Trên giường bệnh, tiếng thở dài chán nản của Trần Khả Như truyền tới, “Chẳng lẽ với anh, tôi vẫn còn giá trị lợi dụng? Hay là giám đốc Hoàng Việt diễn lâu quá rồi, không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả?”Giọng điệu giễu cợt và những lời lẽ thông thấu của cô khiến dây thần kinh Lê Hoàng Việt căng cứng từng khoảnh khắc, ánh mắt anh lạnh lùng như vực thẳm băng giá nơi địa cực.”Trần Khả Như, em lại tự cho mình thông minh? Hay là nghe ai nói gì hả?” Anh cúi người lại gần, lạnh lùng chất vấn. Khuôn mặt cực kỳ tuấn tú đè xuống, dường như không biết phải làm sao, dường như trở nên vặn Khả Như ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt anh, lẳng lặng nói Lê Hoàng Việt, hợp rồi tan, hãy để mọi thứ kết thúc nhẹ nhàng đi, cần gì phải yêu nhau lắm cắn nhau đau. Giữa chúng ta vốn ngay từ khi bắt đầu đã là sai lầm. Anh có thể xa xôi ngàn dặm đến cứu tôi, tôi rất biết ơn, hãy để ân oán giữa chúng ta chấm dứt ở Sìn Hồ, được không?”Ánh mắt Lê Hoàng Việt hơi lóe lên, gân cốt căng nữ đáng sợ nhất là khi nào? Không phải động một tý thì nói em không yêu anh, e hận anh, mà là sau khi suy nghĩ cặn kẽ, bình tĩnh đưa ra quyết định cuối Khả Như cứ như vậy tàn nhẫn với người khác, thậm chí còn tàn nhẫn hơn với chính mình!Khoảnh khắc đó, trong lòng anh, trong đầu anh như có một ngọn lửa đốt rụi từ trong ra ngoài, như muốn thiêu cháy tất Khả Như biết rằng mình nói xong sẽ có hai kết quả. Thứ nhất là Lê Hoàng Việt đồng ý và tức giận bỏ đi. Thứ hai là Lê Hoàng Việt nổi giận và trút giận sang có nghĩ thế nào cô cũng ngờ, cô đoán kế tiếp, Lê Hoàng Việt cúi người, đôi môi nóng bỏng trực tiếp chộp lấy đôi môi khô khốc và nhợt nhạt của cô.”Ưm…” Trần Khả Như mở to đôi mắt trong veo. Lực phản kháng yếu đến đáng thương. Đối với cô mà nói, không khác gì dùng tay không cản xe. Ngược lại, giống như đang cù vào ngực anh thì đúng cắn răng, ngăn cản sự tiến công mạnh mẽ của đối phương. Nhưng nhìn đôi mắt nhắm nghiền của Lê Hoàng Việt, cô không có một chút tức giận nào, trái lại còn tập trung, nồng nàn và quyến choáng váng, cô không cách nào suy nghĩ cuộc chuyện gì đang xảy ra thế này?Lê Hoàng Việt nhẹ nhàng mơn trớn đôi môi khô tái của cô. Sức lực chuyển từ nặng nề lúc ban đầu, thành nhẹ nhàng, chậm rất thích hôn đã biết điều này từ là, trong mấy ngày qua, anh ta có quan hệ với những người phụ nữ khác không? Trần Phương Liên nắm đằng chuôi, nếu cô ta yêu cầu, Lê Hoàng Việt liệu có do dự, ném chuột sợ vỡ bình không?Nghĩ đến điều này, Trần Khả Như hung hăng cắn anh một dù Lê Hoàng Việt tránh kịp thời nhưng không khỏi cảm thấy thấy chút vị tanh ngọt trong miệngĐắng lòng rất hài lòng. Bởi vì sắc mặt của Trần Khả Như lúc này đỏ gay, mặc dù sự khác biệt về màu sắc này là do thiếu oxy trong một thời gian dài.“Gây chuyện xong chưa?”Cô chẳng qua lạnh lùng hỏi. Nhưng ngược lại, Lê Hoàng Việt lại cúi người, muốn hôn người kéo dài bao trùm lấy Khả Như nhanh chóng vươn tay chặn lại đôi môi anh đào, trong mắt hiện lên vẻ khủng sợ Lê Hoàng Việt nhìn thấu sự đoạn tuyệt của cô, chẳng qua cô chỉ là con hổ giấy làm vẻ, chỉ cần đâm một cái là mi của anh vừa dài vừa dày. Bên dưới là đôi mắt đen nhánh thâm trầm, bao la như bầu trời đêm, không thể chạm tới, không sao thấu tỏ.“Trần Khả Như, em cứ thử xem. Nếu như em còn có thái độ này, tôi sẽ hôn em cho đến khi nào em ngoan ngoãn nghe lời thì thôi!”Anh nở nụ cười phách lối, toàn bộ khuôn mặt vừa tà vừa mị, gian ác lại mê hoặc lòng người.”Lê Hoàng Việt, anh… vô liêm sỉ”.Trần Khả Như nhất thời không nghĩ ra được những tính từ khác. Lê Hoàng Việt bỗng nhiên không giống Lê Hoàng Việt. Anh chưa bao giờ giải thích việc mình làm, giống như chuyện trong nhà hàng, anh thậm chí vĩnh viễn sẽ không nhắc tự cho mình là đúng, như thể anh là trung tâm của vũ trụ, cả thế giới phải xoay quanh cùng vẫn không giải quyết được gì, khiến khoảng cách giữa bọn họ ngày càng lớn.”Trần Khả Như, em thật lòng yêu anh sao?”Lê Hoàng Việt lộp bộp hỏi. Tại sao anh luôn cảm thấy tình yêu của cô như bị bọc trong gai, làm chuyện gì cũng lưu lại đường Khả Như mấp máy đôi môi nhợt nhạt và yếu ớt, không nói cảm thấy thật nực cười, cô thật sự không hiểu Lê Hoàng Việt. Cô đâu có khả năng thần giao cách cảm, sự hiểu biết cũng chỉ đến thế mà Hoàng Việt ngồi trên băng ghế trước giường cô, từ từ vùi đầu vào giữa hai cánh tay cô, độc đoán khoác cánh tay dài của anh bụng và eo dù cách một lớp dày quần áo và chăn đệm, Trần Khả Như vẫn có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của cô quét qua mái đầu của anh.”Trần Khả Như, cho tôi dựa vào một chút, tôi đã rất lâu không ngủ rồi”.Một lúc lâu sau, anh thở thoáng, mang một chút ý làm Khả Như đẩy không ra, cũng không thể ngăn cản, mặc ý anh thông? Cảm động sao?Anh muốn cô thấy có lỗi à?Ah!Trần Khả Như cười nhạo chính Hoàng Việt là một người đàn ông nguy hiểm mà lại tràn đầy quyến rũ. Anh ấy đưa mày lên lên xuống xuống, khiến mày yêu anh ấy, cam lòng kết hôn với anh. Giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc lúc lên lúc xuống, mày sẽ không bao giờ biết khi nào anh ấy đưa mày lên đoạn đỉnh điểm nhất, lúc nào bị anh đẩy xuống vực thẳm hun nhắm mắt lại. Bác sĩ Khả Như lý trí mà đi xử lý chuyện tình, còn không bằng các bạn nhỏ trong trường mẫu lý do thực sự khiến cô vứt bỏ những suy nghĩ đoạn tuyệt, nằm ở giây kế Hoàng Việt nằm sấp nói “Trần Khả Như, sau khi trở về, chúng mình sinh con đi”.Người cô, thậm chí cả linh hồn đều run nói gì?Nhịp tim nhanh đến không ngờ, có lẽ Lê Hoàng Việt chỉ tùy ý nói bừa một câu, nhưng đối với cô, nó cực kỳ quan đó, lúc Vũ Tuyết Trang đi cùng cô tới buổi phẫu thuật cấy que tránh thai dưới da, lòng cô nặng nề tột đỉnh. Cô nghĩ đời này mình sẽ sống như câu Lê Hoàng Việt từng nói, “Trần Khả Như, cô không xứng có con của tôi”.Nhưng mà, cô luôn né tránh vấn đề lòng phảng phất như có một đám lửa nhảy khi tay cô sắp chạm vào tóc của Lê Hoàng Việt, vết sẹo trên bụng dưới của Trần Phương Liên chợt hiện ngón tay của cô co lại giữa không trung, thu bàn tay trở vì phỏng đoán, không bằng dứt khoát hỏi, còn hơn là hối hận hoặc hiểu nghe thấy giọng mình run rẩy “Lê Hoàng Việt, anh có biết Trần Phương Liên, cô ta đã sinh con cho anh không?”Thời khắc đó, cô sợ hãi tột chí còn sợ hãi hơn lúc ở nhà hàng La Maison Deli, hơn cả lúc biết sự thật về việc Lê Hoàng Việt lợi dụng cô run lên, lông mày cô nhíu chặt, vẻ mặt đanh lại.”Tuyệt đối không thể nào có chuyện đó!”Anh ta đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đen kịt, phủ nhận bằng một giọng rất chắc chắn.”Cô ta đã nói gì với em?”Trong nháy mắt, anh không chắc chắn hỏi lại, mày kiếm ẩn hiện run rẩy, ánh mắt vừa nghiêm túc vừa kinh sợ.”Cô ta không nói gì với em, chỉ là…” Trần Khả Như dừng một chút, cố chấp hỏi “Anh có thực sự chắc chắn không?”Trong mắt Lê Hoàng Việt thoáng qua sự tối tăm, khó hiểu. Đồng tử của anh mở lớn, sau đó lại thu thâm thúy, phức tạp, lại chịu đựng không biết làm sao. Giống như khắp thế giới, trong mắt anh chỉ còn lại có cùng, anh lạnh như băng, vô tình nói “Trần Khả Như, bây giờ để tôi nói cho em biết, đừng nói là không, cho dù Trần Phương Liên có lén sinh con cho tôi, cũng không liên quan gì đến tình cảm của tôi với em!””Trần Khả Như, tôi nói với em những điều này là để em tin tưởng tôi, em có làm được không?”Trần Khả Như nhìn anh không chớp mắt, nghiêm túc trở hứa của Lê Hoàng Việt đáng giá ngàn vàng. Nhưng hôm nay, anh đã liên tiếp nói với cô hai câu đảm bảo và cam không động lòng, là nói dối. Dưới sự phản chiếu từ màn hình tinh thể lỏng, khuôn mặt anh lúc sáng lúc tối hiện ra càng trở nên góc cạnh và lay động lòng người, làn khói thuốc từ trong miệng vuốt ve khóe môi gợi cảm mà tràn ra, lượn lờ trong không khí. Đôi chân thon dài thoải mái gác lên bàn trà, trái phải hai bên ngồi hai thiếu nữ dáng vẻ rất trong sáng nhưng vẫn có chút quyến rũ, khuôn mặt mang đầy vẻ si mê không giấu diếm. Trần Khả Như chưa bao giờ thấy người nào có phong thái hút thuốc lười biếng lại không hề phản cảm như vậy. Giữa màn sương khói, đường nét ngũ quan của anh trở nên vô thực tựa mộng ảo. Lê Hoàng Việt có một loại mị lực có thể khiến cho tất cả nữ giới đều trở nên điên cuồng. Đột nhiên, một thanh âm đùa giỡn bất cần vang lên kéo tâm trí cô lại "Chà, cô bé là người mới phải không, nhìn qua rất có khí chất đấy." Chỉ thấy một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo sơ mi hoa vươn ngón tay muốn nâng cằm cô lên. Trong mắt Trần Khả Như tràn ra sự chán ghét cùng cực, vội vã tránh thoát, làm cho đối phương chạm phải hư vô. "Xem ra mị lực của cậu chủ Nhân chưa đủ rồi...!Haha..." "Biết đâu là nai tơ ngại ngùng thì sao!" Mấy tên ăn chơi trác táng bắt đầu nhốn nháo làm ồn, không khí trong phòng càng trở nên trụy lạc xa hoa. Khó khăn lắm Trần Khả Như mới cố chịu đựng sự khó chịu cả về thính giác và dạ dày để đứng vững được, vừa nhìn lên lại đã bắt gặp nụ cười nhạt nơi khóe miệng của Lê Hoàng Việt. Mơ hồ rồi lại vô cùng ma mị. Nhưng rõ ràng là đang rất hả hê chuẩn bị nhìn cô bị cười nhạo. Cậu chủ Nhân phẫn nộ rụt tay lại, sắc mặt không vui mà đánh mắt sang quản lí quán bar đang đứng bên cạnh, "Tôi bảo này chú Bình, mấy cô gái nhà ông bị ông dung túng đến mức ngày càng không biết trên dưới gì rồi." Trước tới giờ đều là con gái người ta lấy lòng anh ta, đâu ra một người dám không nể nang gì như vậy. Quán lí Bình vội nịnh bợ "Thật ngại quá, cậu chủ Nhân, tôi nhất định sẽ dạy bảo lại thật chu đáo." Ông ta vừa đi tới trước mặt Trần Khả Như vừa tỉ mỉ quan sát, trong mắt đầy kinh ngạc. Cô gái này bộ dáng thật sự rất tinh xảo nhưng sao ông ta lại không hề có chút ấn tượng nào nhỉ? Chắc chắn là do mấy ngày nay nhiều người quá nhớ không nổi, ông ta nghiêm mặt hỏi "Là ai dẫn cô tới đây, sao không hiểu phép tắc gì vậy! Đây chính là cậu chủ của tập đoàn Bình Tân tiếng tăm lừng lẫy Trương Phúc Nhân, còn không nhanh tay kính cậu ấy ly rượu để chuộc lỗi đi, không muốn đi làm nữa có phải không?" "Xin lỗi, tôi tới tìm người, không phải nhân viên của quán bar các anh." Trần Khả Như đáp lại, mặt đông cứng vô cảm. Người con gái trước mắt đây vẻ mặt cao quý, cả người mang theo khí chất tao nhã bẩm sinh tựa như tiểu thư khuê các, hoàn toàn khác hẳn những cô gái bán hoa ở đây. Quản lí Bình toát mồ hôi hột, vừa rồi ông ta bị hoa mắt hay sao, nhỡ đâu cô gái này là bạn gái hay họ hàng của vị thiếu gia nào đó trong phòng VIP...!nếu thế thì có thể ông ta đã đắc tội với người ta rồi. Mắt quản lí Bình đảo một vòng, tạm thời không dám chắc điều gì, vội vã vuốt đuôi "Thật có lỗi, xin hỏi cô muốn tìm ai?" Lời còn chưa dứt đã bị người khác chặn họng. "Người đẹp, chỗ bọn anh nhiều anh trai mưa như vậy, em nhìn trúng ai thì tối nay người đó sẽ theo em, được không?" "Có điều, cậu chủ Nhân của chúng ta rất có hứng thú với em, cậu Nhân trước giờ nổi tiếng hào phóng, đi theo anh ấy em không thiệt đâu." Đám đàn ông nháo nhào cả lên, Trần Khả Như chỉ thấy não như sắp nổ tung...!Nhưng có thể đi theo Lê Hoàng Việt tung hoành thì không thể là con nhà giàu sổi tầm thường được, chắc hẳn đều là các nhân vật có máu mặt ở thành phố Đà Nẵng này. Cậu chủ Nhân nghe thế vô cùng hưởng thụ, trong đám có một tên mặt mũi hèn hạ có vẻ là kẻ theo đuôi thôi, không biết đã lẻn tới phía sau Trần Khả Như từ bao giờ, bất ngờ đẩy cô một cái. Trần Khả Như hoảng sợ, không kịp phản ứng mà ngã về phía trước, trước mặt cô lại chính là tên họ Nhân đang cười híp cả mắt kia. "Ôm nhau đi, ôm nhau đi!" "Cậu Nhân có phúc thật, được người đẹp yêu thương." "..." Trần Khả Như không thể tin được Lê Hoàng Việt lại có thể lạnh lùng ngồi xem kịch như thế, không phải anh ta đã nói là không cho phép cô tiếp xúc với đàn ông sao? Cậu chủ Nhân vốn là một tên ong bướm, mĩ nhân trong ngực lẽ nào không dám công khai lợi dụng. "Người đẹp, em thơm quá đi, còn có mùi thuốc sát trùng nữa. Em là y tá sao? Anh thích nhất là y tá đó!" Trần Khả Như ôm chặt lấy ngực, khoảnh khắc cô bị tên họ Nhân kia ôm lấy. Khoảnh khắc mà tất cả đám người kia cười phá lên, giây phút mà Lê Hoàng Việt khoanh tay đứng nhìn ấy, chính là giây phút cô cảm thấy bị lăng nhục, uất ức không chịu nổi. Cô chỉ hận không thể lập tức buông bỏ mọi thứ mà tông cửa chạy đi. Nhưng...! Cô phải nhẫn nhịn. Nếu đã tới tận đây rồi thì không thể có chuyện bỏ cuộc giữa chừng được. "Buông ra!" Thanh âm lạnh băng của cô tựa như từ đáy hồ sâu thẳm vọng lại, mang theo cả hơi thở uy hiếp. Mọi người trong đó có cả cậu chủ Nhân đều sửng sốt đôi chút, rồi lại ồn ào cười lớn, không ngờ là cô gái này lại có cá tính như vậy đấy. Trong giới này quá nhiều cô nàng ôn nhu quyến rũ, thiếu nhiều nhất chính là sự nóng nảy như lửa thiêu, cô gái này vừa hay lại là kiểu vừa lạnh vừa nhạt, đúng lúc gợi lên ham muốn chinh phục của đám đàn ông. "Tôi là người của Lê Hoàng Việt, anh muốn động vào tôi thì phải nhìn lại xem bản thân có cái gan đó không." Trần Khả Như gằn từng chữ một, giọng nói rắn rỏi đanh thép. Vừa dứt lời, cả căn phòng như bị nhấn nút tạm dừng, tất cả tạp âm đều nhỏ lại. Lê Hoàng Việt là ai chứ, cả cái Đà Nẵng này ai mà dám không nể mặt anh. Nói thẳng ra là cả cái giới này đa số là phải kiêng kị anh ta vài phần. Thân hình cậu chủ Nhân khẽ run lên, hai tay dần buông lỏng. Trần Khả Như nhân cơ hội này thoát khỏi anh ta, chạy tới cửa đứng rồi thở hắt ra một hơi. Đúng là vật họp theo loài, cô không ngừng tự cảnh báo bản thân rằng Lê Hoàng Việt và đám người này không có gì khác nhau cả, bọn họ cá mè một lứa, chưa nói tới phụ nữ thì ngay cả đàn ông cũng chưa chắc đã chịu nổi. Cô phải từ bỏ, cô phải từ bỏ! “Hoàng Việt, cô ấy là người phụ nữ của anh à?” Nếu đó là người phụ nữ của Lê Hoàng Việt, vậy thì những gì họ vừa làm lúc nãy có vẻ hơi quá rồi. Trần Khả Như nghĩ nếu Lê Hoàng Việt giả vờ không biết cô, cô sẽ điên cuồng cầm chai rượu đập thẳng vào khuôn mặt không biết xấu hổ của anh ta. “Ồ? Cô ấy nói mình là người phụ nữ của tôi à?” Giọng nói của Lê Hoàng Việt ngạc nhiên lạ thường. Anh ta chầm chậm vứt điếu thuốc, hai má ửng đỏ như say rượu, nói “Tối quá, đến đây để tôi xem có phải không nào.” Trần Khả Như không thể phân biệt được anh ta đang giả vờ say hay thật say. Cô cắn răng, bước từng bước về phía anh ta, nghiêm túc nói “Anh Việt, nhìn rõ chưa?” Ngọn lửa của Lê Hoàng Việt không dập tắt mà còn bị Trần Khả Như châm dầu thêm. “Nếu anh say tới mức không nhìn rõ thì hẹn gặp vào ngày mai, tôi đi trước đây.” Trần Khả Như chợt nhận ra khoảng cách của họ quá mơ hồ, cô nhấc chân muốn rời đi. “Nếu cô dám đi một bước, cô có tin tối nay Trần Khả Hân sẽ phải ngồi tù không?” Thành thật mà nói, Trần Khả Như muốn Trần Khả Hân ngồi tù thật, nhưng cô không thể làm những gì cô muốn được. “Trần Khả Như, cô nên có thái độ cầu xin đi.” “Tôi thành thật cầu xin tổng giám đốc Việt giơ cao đánh khẽ, dù sao thì Trần Khả Hân cũng là người tình của anh mà.” Hẹn hò với em vợ? Những người có mặt ở đó bất động ngơ ngác nhìn hai người họ. “Được rồi, vì mối quan hệ của tôi với Trần Khả Hân, nếu cô uống hết rượu trên bàn thì tôi lập tức bảo Đàm Thu Trang rút đơn kiện, thế nào?” Trên bàn có trên dưới mười chia rượu, đừng nói phụ nữ, ngay cả đàn ông e rằng cũng không uống nổi. Lê Hoàng Việt rõ ràng là đang muốn làm khó dễ cô gái này? Chuyện gì xảy ra vậy? Cậu chủ Nhân- kẻ đã cùng Lê Hoàng Việt ăn chơi trác táng suốt bấy lâu- híp mắt đánh giá. Lê Hoàng Việt trước giờ đối với phụ nữ thì đều là kiểu kéo quần lên là hết trách nhiệm, có bao giờ tốn công tốn sức mà đùa giỡn như thế này...!Trực giác nói cho anh ta biết, hai người này chắc chắn là… có gian tình! "Được." Trần Khả Như không hề lưỡng lự mà sảng khoái đáp lại. Ánh cười trong mắt Lê Hoàng Việt như cứng lại, vẻ mặt trở nên vô cùng phức tạp, đáy mắt toát ra tia sắc bén lạnh như băng. Con đàn bà vừa cứng nhắc vừa đáng ghét này không thể biết điều một chút hả, muốn cô ta chịu thua cầu xin tha thứ lại khó như vậy sao? "Lê Hoàng Việt, anh đường đường là một tổng giám đốc, nói lời phải giữ lấy lời." Trần Khả Như nghĩ đêm nay có lẽ mình điên mất rồi, thuận tay cầm lấy một chai rượu, ngang ngược mà mở nắp ra. Giống như uống nước lọc mà nuốt xuống từng ngụm mặc cho cảm giác nóng cháy đang lan tỏa khắp cổ họng. Ngay lập tức trong dạ dày cô như đảo lộn hết cả, vừa nóng vừa xót, hai má cũng tựa như phát sốt. "Được! Lợi hại đấy!" Không đợi tiếng hò reo xung quanh lắng lại, ngũ quan Trần Khả Như chợt méo mó vặn vẹo. Trong dạ dày tựa như có hàng ngàn hàng vạn con kiến bò qua lại, cô vội vã chạy đến một góc mà nôn thốc nôn tháo. Thống khổ đến mức ngay cả những người xung quanh xem cũng không đành. Nôn được rồi, cô loạng choạng đi trở lại chỗ cũ, cắn lấy đầu lưỡi cố gắng duy trì một chút tỉnh táo, nói "Vừa rồi bị nôn ra, chắc là không tính phải không." Cô cố gắng chống đỡ thân mình, đang chuẩn bị cầm lên một chai rượu khác thì lại bị một đôi tay bất ngờ hất ra. Tiếp theo đó là tiếng thủy tinh rơi xuống sàn vỡ nát. "Tất cả cút hết cho tôi." Lê Hoàng Việt làm một loạt hành động này rồi quát lớn. Mọi người tuy ngơ ngác không hiểu chuyện gì nhưng vẫn phải đứng dậy rời đi, sắc mặt Lê Hoàng Việt tái mét dường như tức giận vô cùng. Đám người biết điều đều rút sạch, cả căn phòng chỉ còn lại hai người nên trở nên rất yên lặng. Trần Khả Như còn đang mơ hồ không rõ vừa xảy ra chuyện gì đã bị Lê Hoàng Việt kéo lại, đè xuống chiếc sô pha bằng da thật. "Trần Khả Như, không phải cô muốn như này sao. Cô đúng là loại đàn bà cứng đầu ngoan cố." Lê Hoàng Việt nghiến răng nghiến lợi cau mày, không hề ý thức được bản thân rốt cục là vì sao mà nổi giận, anh dữ tợn mắng "Muốn Trần Khả Hân bình yên vô sự phải không, có một cách càng đơn giản trực tiếp hơn đây. Đó là lấy lòng tôi. Chỉ cần cơ thể của cô khiến tôi vừa lòng, có hiểu không?" Dứt lời, anh kéo khóa quần xuống, không để cô có cơ hội phản kháng mà mạnh mẽ nắm lấy bàn tay mềm nhũn không xương của cô luồn vào nơi đã sớm khí thế bừng bừng ấy.... Động tác của Hoàng Phương Nhi rất nhanh, động tác của Hoàng Lê Việt cũng nhanh chóng và chuẩn xác như cô ta, Tất cả mọi thứ đều xảy ra trong chớp mắt, thậm chí Trần Khả Như còn chưa kịp hoảng sợ thì Hoàng Phương Nhi đã đi vào nơi không thể quay trở lại ta nằm rạp xuống mặt đất thoi thóp, lồng ngực đau ngẩng đầu lên, trong miệng cô ta phun ra một dòng máu đỏ vậy có thể nói, cú đánh vừa nãy của Hoàng Lê Việt đã làm tổn thương đến cô ta như thế cụ già đã an toàn, mọi người đều thở phào nhẹ nữa, không có ai sẽ thông cảm với một tên sát nhân điên cuồng mất trí viên công tác đang định đến gần Hoàng Phương Nhi, nhưng cô ta lại bò dậy, kích động khua khua con dao trong tay “Không được qua đây!” Trong tay cô ta không có thứ gì có thể uy hiếp người khác, nhưng nhìn người phụ nữ bị điên này thật đáng giờ cô ta giống như một con nhím, cả người đều toát lên sát khí dày đặc.“Hoàng Phương Nhi, Thiên Đường có đường cô không đi, địa ngục không có cửa cô lại xông cả những thứ này đều là cô tự làm tự chịu, có chết cũng không hết tội!” Lê Hoàng Việt lạnh lùng trách mắng, gương mặt lạnh lẽo như núi Phương Nhi không thể nào hiểu được sự tuyệt tình của người đàn ông này, mà từ trước đến nay sự dịu dàng và thỏa thuận của anh chỉ dành cho một người phụ ta rất căm hận anh, bây giờ cô ta không còn gì động báo thù lại thất bại rồi, ngoại trừ cái chết ra thì không còn cách nào tốt ta đột nhiên cởi cái áo khoác mình đang mặc, để lộ ra chiếc váy đỏ ở bên màn đêm, cảnh tượng trước mắt này khiến cho người ta trào dâng sự sợ hãi hoảng sợ trong phụ nữ này điên rồi sao? “Lê Hoàng Việt, Trần Khả Như, hai người nghe cho rõ Phương Nhi tôi nguyền rủa hai người cả đời này đừng hòng ở bên cạnh nhau, ngày ấy sẽ tới sớm sẽ luôn dõi theo hai người, hơn nữa Trần Phương Liên cũng sẽ dõi theo hai hiểm đang đến gần, hai người không thể kết hôn nổi đâu!” Nói rồi cô ta ngửa đầu, đôi mắt mở to toát lên sự hung váy đỏ tung bay trong gió rơi xuống khe núi. Lời nguyền rủa càng trở nên thê lương hơn, vang vọng rất lâu ở xung ấy Hoàng Phương Nhi chết rất đáng sợ, nghe đồn người phụ nữ mặc váy đỏ nhảy lầu tự sát sẽ biến thành cao của sườn núi đủ để mất mạng, vì vậy trong lúc này không có ai dám đi lên phía trước ngăn cản cô ta nói cái gì? Xung quanh lập tức vang lên tiếng thảo luận bàn tán xì biết tại sao trong lòng Trần Khả Như đột nhiên có cảm giác lành lạnh, trong đầu cứ xuất hiện hết lần này đến lần khác hình ảnh trước khi chết của Hoàng Phương Nhi và những lời nguyền rủa của cô tượng khi đó vô cùng chấn động, cộng thêm sự kích động về con mèo chết lúc sáng và có người chết ở cầu điều đó càng khiến cho người ta suy sụp và có cảm xúc tiêu cực hơn.“Nói xằng nói bậy, miệng đầy lời hoang đường.” Lê Hoàng Việt ôm chặt lấy Trần Khả Như, mắng người phụ nữ này bản thân chết rồi mà vẫn không yên ổn được, hết lần này đến lần khác thích kiếm mơ hồ cảm thấy người phụ nữ trong lòng mình hơi run rẩy nên không hỏi nhíu mày, mạnh miệng ra lệnh nói “Sau khi nhặt được xác của Hoàng Phương Nhi thì tìm một vài pháp sư để làm phép, cho dù cô ta hóa thành quỷ thì tôi cũng không để cô ta hồn bay phách lạc.” Anh nói những chữ này giống như Diêm Vương dưới địa vậy tất cả mọi người đều cảm thấy sợ hãi, chủ yếu là sát khí trên cơ thể tổng giám đốc Việt quá nặng nên tất cả suy nghĩ chủ quan của họ đều bị anh dắt mũi lôi ra như vậy nhưng mấy đêm liền Trần Khả Như không thể nào ngủ được, trạng thái tinh thần không ổn, mấy lần đều giật mình tỉnh dậy trong giấc ràng bản thân cô không tin những chuyện mê tín này, nhưng tại sao cô vẫn thấy bất an như vậy? Hơn nữa Lê Hoàng Việt cũng nói đã tìm pháp sư để làm phép, thật sự không cần này cô mới biết, thật ra điều cô sợ không phải là lời nguyền rủa của Hoàng Phương Nhi mà chính là cô yêu anh quá sâu đậm, cho nên càng sợ mất hành động trả thù liên tiếp đã bào mòn tinh thần và sức lực của cô, khiến cô vô cùng yếu khoảng thời gian này Lê Hoàng Việt thường dành thời gian để ở bên cạnh Khả Như xác định cảm xúc này là lo được lo mất, chứng sợ hãi trước hôn được thời gian này, cuộc sống của cô đã đi vào trật tự và ổn định hơn, nhịp điệu cũng đâu vào đấy, bình tĩnh hòa hoãn hơn một chút.“Hôm nay là cuối tuần, em muốn đi đâu không?” Sáng sớm, ánh nắng ban mai chiếu lên Hoàng Việt hôn nhẹ lên gò má người phụ nữ trong lồng ngực đó anh dời nụ hôn xuống vành tai mịn màng của cô, khơi dậy lông mao mềm Khả Như uể oải mở mắt, gương mặt tuấn tú ấy đang mơn trớn, cắn nhẹ lên cổ của như thân mật như vậy vào buổi sáng đã trở thành bài học hàng ngày, mỗi ngày đều phải ôn tập một lần.“Đừng…” Cô duỗi gân cốt một chút, cả người chui vào trong lòng Lê Hoàng Việt hút lấy hơi ấm trên cơ thể anh, tham lam hít thở mùi hương mạnh mẽ của như một đứa trẻ đang nũng nịu, lười nhác mơ hồ nói “Không muốn đâu… Em không muốn đi đâu cả…” Ánh mắt Lê Hoàng Việt rất bịn rịn, trong đôi mắt hiện lên ánh sáng dịu dàng mờ hôn lên tóc của cô một cách vô cùng cưng chiều, lòng bàn tay khẽ sờ lên đường hoa văn trên bả vai cô, làn da mềm mượt của cô khiến anh không thể rời tay được.“Lâu lắm rồi em chưa đi ra ngoài giải sầu, cả ngày chỉ ở bệnh viện và trong nhà không thấy buồn bực bí bách sao?” “…Không buồn bực bí bách, không muốn đi đâu.” Trần Khả Như từ chối mà không hề do dự gì, bây giờ cô đang thần hồn nát thần tính mà theo nề nếp luôn cảm thấy mình sẽ xảy ra điều gì đó.“Em lười quá rồi đó.” Lê Hoàng Việt nói, sau đó đôi tay linh hoạt thăm dò vào nơi tăm tối ấm áp, khơi dậy sự nhạy cảm và run rẩy.“Nếu như em không muốn ra ngoài, vậy thì chúng ta vận động một chút… rèn luyện sức khỏe…” “…” Hai người vuốt ve hâm nóng vào giữa trưa, ánh nắng mặt trời lên đến đỉnh đầu, tia sáng dần dần chiếu vào trong cửa thoảng trong căn phòng lại vang lên âm thanh khiến người ta phải thẹn thùng đỏ mặt, cứ vang lên không vào lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên.“Điện thoại…” Trần Khả Như chui từ trong chăn ra, nhưng lại bị Lê Hoàng Việt kéo lại vào chối nói “Không cho nghe máy!” Sau đó anh dùng nụ hôn để che miệng cô lại, hôn đến nỗi khiến cô thiếu không khí không thể thở dần dần không nghe thấy tiếng nhạc nào nữa, cả người như lên đến chín tầng thoại gọi đến khoảng ba bốn lần và vẫn tiếp tục cho đến khi cơn kích thích kết nào đó vô cùng thỏa mãn liếm miệng, vỗ về nơi mình vừa xâm nhập vào.“Chỗ nào đau sao?” “Ừm…” Cô lên tiếng nghẹn ngào như tiếng mèo kêu, anh vỗ về cô, dịu dàng xoa nhẹ lên chỗ đau nhức nhẵn nhụi lần chạm đến là sẽ gợi lên sự chiếm đoạt không thể nào thu lại người nghỉ ngơi một lúc, sức lực của cô đã được hồi phục lại một cô nhớ ra mình chưa nghe điện thoại thì đã qua nửa tiếng Khả Như gọi lại, hóa ra là Nguyễn Phương Thanh, mẹ chồng của cô gọi đến mẹ chồng Nguyễn Phương Thanh của cô, từ khi cô và Lê Hoàng Việt cùng nhau đến thăm bà trong bệnh viện thì tinh thần của bà đã tốt lên rất nhiều, sự oán hận của bà dành cho cha chồng cô là ông Lê Nam Vỹ cũng đã phai nhạt đi rất trước Lê Hoàng Việt đã sửa sang lại căn biệt thự trước kia của nhà họ Lê một lần nữa, phong cách vẫn là phong cách Trần Phương Liên đã từng đóng cửa gác xép trên tầng ba nửa năm rồi, ít nhiều gì cũng có phản sau khi căn biệt thự này rực rỡ hẳn lên thì coi như cũng là một khởi đầu tốt Nam Vỹ và Nguyễn Phương Thanh từ bệnh viện về nhà họ Lê, tình trạng của hai người vẫn chưa cải thiện gì, họ vẫn không nói chuyện với có nói chuyện thì Nguyễn Phương Thanh lại dùng những lời nói chua xót lạnh lùng để mỉa mai ông Nam lòng Nguyễn Phương Thanh, sự tồn tại của cậu bé Kiên và Trần Phương Liên luôn là một trở ngại không thể vượt qua cũng không thể trách Nguyễn Phương Thanh được, có lẽ bất kỳ một người phụ nữ nào cũng không thể chịu được sự phản bội của chồng mình, dù chồng mình có tự nguyện hay là chuyện ngoài ý độ của Nguyễn Phương Thanh dành cho Trần Khả Như cũng khách khí nhiều hơn trước, nhưng bà cũng vẫn chưa nói đến chuyện chấp nhận Lê Hoàng Lê Nam Vỹ đã đủ để khiến cho bà đau đầu rồi, Lê Hoàng My cũng không phải là kiểu người khiến người ta bớt lo vì chống lại cùng với con trai thì chi bằng để Lê Hoàng My thoải mái.“Khả Như, sao bây giờ con mới bắt máy? Hôm nay con và Hoàng Việt có rảnh không? Hai đứa có thể đưa mẹ đi đến gặp bác sĩ Đông y không? Bệnh phong thấp của mẹ lại tái phát rồi, mẹ muốn đi châm cứu một chút.” “… Vâng ạ, vậy bọn con đi đón mẹ.” “Không cần, không cần đang đợi hai đứa ở phòng khách dưới tầng…” “…” “… Thanh niên thì cứ ngủ nhiều một chút, từ từ thôi. Mẹ là người từng trải nên hiểu mà.” Trần Khả Như vừa nghe thấy mẹ chồng đã ở trong phòng khách nửa tiếng rồi thì xấu hổ đến hai gò má đỏ trợn trừng mắt nhìn cái tên đầu sỏ Lê Hoàng Việt, cái người ở phía sau ấy lại hoàn toàn bình thản, không hề để ý gì.“Đều tại anh…” Trần Khả Như đột nhiên nghĩ, liệu mẹ chồng mình không thấy ai ở dưới tầng, sau đó đi đến cửa phòng ngủ nghe trộm không? Vừa nãy hình như tiếng của cô hơi to, cộng thêm tiếng kẽo kẹt của chiếc giường… Bỗng nhiên có cảm xúc xấu hổ muốn chết dâng lên trong lòng Hoàng Việt vừa nghịch tóc mái trên trán cô vừa thờ ơ nói “Vừa nãy mẹ đã nói rồi mà, bà ấy là người từng trải nên chắc chắn hiểu được tinh thần và sức lực mãnh liệt dồi dào của người trẻ tuổi chúng ta.” Trần Khả Như khẽ cong môi “Người có tinh thần và sức lực mãnh liệt dồi dào là anh, không phải là em.” Lê Hoàng Việt nhíu mày nói “Hai người có gì khác nhau sao?” Trần Khả Như “…” Một người nghiêm túc lạnh lùng như cô lại bị Lê Hoàng Việt làm ô nhiễm trong phút khi hai người tắm rửa xong, thay quần họ xuống tầng đã mất gần hai mươi như tính tình trước kia của Nguyễn Phương Thanh thì chắc chắn bà sẽ nổi giận lôi đình, giận cá chém thớt hoặc là giả vờ thân trên thực tế bên trong bà không đồng nhất với bên ngoài, bây giờ có lẽ bà đã nghĩ thoáng hơn một trải qua rất nhiều chuyện cho nên bà đã chững chạc hơn rất nhiều.“Con chào mẹ.” “Hoàng Việt, Khả Như à, mẹ thấy không có ai nghe máy cho nên mới đi vào dấu vân tay vẫn không thay đổi, hai đứa không để ý à?” Nguyễn Phương Thanh chột dạ liếc mắt nhìn hai đứa con, giải thích một cách giấu đầu hở đuôi “À, cái đấy thì mẹ vẫn chưa lên tầng vẫn luôn ở trong phòng khách, không nghe thấy gì cả.” Trần Khả Như lập tức nghiêm mặt lại Cho nên ý của bà chính là, quả nhiên bà đã nghe thầm quyết định sau lần này nhất định phải xóa dấu vân tay của Nguyễn Phương Thanh Hoàng Việt lại làm vẻ mặt rất sảng khoái “Mẹ bị bệnh phong thấp từ bao giờ vậy? Sao con không biết?” “Mới gần đây thôi… Như vậy đi, Khả Như đưa mẹ đi là được rồi, con không cần đi theo đâu.” Nguyễn Phương Thanh kéo tay Trần Khả Như một cách thân thiết, vẻ mặt yêu thật thì Trần Khả Như vẫn chưa quen được, nhưng ở trước mặt Lê Hoàng Việt nên cô cũng không tiện giãy dụa.“Cô ấy chưa lái xe bao giờ, để con đưa hai người đi.” Lê Hoàng Việt đương nhiên rất vui khi thấy sự thay đổi của Nguyễn Phương quan tâm Trần Khả Như và cũng quan tâm đến mẹ mình, có thể gom được cả cá và gấu, chung sống hòa thuận với nhau như vậy là điều tốt nhất.“… Được thôi.” Vẻ mặt của Nguyễn Phương Thanh hơi mất tự nhiên, nhưng bà cũng không có khăng khăng..

chồng tôi thật quyến rũ