Đọc truyện bách hợp hàng đầu Việt Nam với sự tuyển chọn và đăng tải từ phía ban quản trị cũng như dịch giả chắc chắn sẽ mang đến cho bạn sự hài lòng khi đọc truyện. - Trang 4 Select an amount, card design and message. | Trang 24Mê Truyện Chữ là nền tảng online miễn phí đọc truyện chữ truyencv được convert hoặc dịch kỹ lưỡng do các converter và dịch giả đóng góp, cập nhật liên tục hàng ngày hàng giờ với đủ các thể loại tiên hiệp, kiếm hiệp Danh sách truyện ~ Trang 9 . Thành công là đi từ thất bại này sang thất bại khác mà không đánh mất lòng nhiệt tình của mình. Hạ Nhật Dịch Lãnh (1) Hạ Nhật Phấn Mạt (1) Hạnh Dương (1) Hạ Nhiễm Tuyết (6) Ha_Nhim (1) Hàn Hi Nhân (1) Hàn Hi Nhi (1) Hạnh Nguyễn (15) Hạnh Pule (1 sangtacviet.com là trang web cung cấp dịch vụ dịch tự động dịch truyện chữ trung. Hỗ trợ tự dịch ảnh từ các nguồn truyện. nền tảng sáng tác truyện, dịch truyện dễ dàng nhất. Từ chiến lược hoàng hậu bắt đầu chế bá thiên hạ . Hokage: Ta Sharingan có thể tự dịch Giang Đặng Hoàng Anh. www.spottoon.com www.webtoons.com www.tapastic.com Nếu ở Mỹ có superhero comics, ở Nhật có manga thì ở Hàn Quốc có webtoon.Webtoon có nghĩa là truyện tranh, được sáng tác với mục đích để đăng tải trên các trang web của thiết bị di động. oCokvu. Giới thiệu Năm 17 tuổi ấy, Hướng Noãn chuyển đến trường ở Thẩm thành, gặp lại người bạn thời ấu thơ Lạc Hạ sau 11 năm xa cách. Cô đã nhận ra anh từ ánh mắt đầu tiên rồi, còn anh thì đã sớm quên mất rằng mình đã quen Noãn của khi đó ngoan hiền và yên tĩnh lắm, không hề quá nổi bật hay đáng chú ý, mà Lạc Hạ lại giống như vầng thái dương rực rỡ chói mắt của ngày hè, được rất nhiều cô gái thầm thương trộm nhớ, Hướng Noãn cũng nằm trong số những cô gái tiếc rằng mãi đến khi hết lớp 12, cô và anh cũng vẫn là bạn học bình thường như trước mà ngày tốt nghiệp, Hướng Noãn lấy hết can đảm nhờ Lạc Hạ giúp cô viết vài dòng vào lưu bút của mình. Anh viết cho cô một câu chúc bình thường chẳng khác những gì anh viết cho những bạn học khác “Tương lai xán lạn, tiền đồ như gấm.”Trong mắt Lạc Hạ, Hướng Noãn chẳng có gì đặc biệt cả, cô cũng như những bạn nữ khác và chỉ là một góc nhỏ không quan trọng trong mùa hè năm ấy mà bao năm, Hướng Noãn gặp lại Lạc Hạ trong bệnh của lúc này là một vị bác sĩ ngoại khoa, còn cô thì trở thành người bệnh của Noãn vốn nghĩ rằng anh vẫn sẽ là chàng thanh niên không lúc nào không nắm giữ thanh xuân của cô trong quá khứ, là chàng thanh niên sẽ quên đi cô một cách dễ mà lần này đây, Lạc Hạ lại đặt Hướng Noãn ở nơi sâu nhất của lòng mình.“Hướng Noãn à, có thể cho anh một cơ hội không?”Em từng vụng trộm trao cho anh rất nhiều cơ hội, chỉ là anh vờ như không nhìn thấy mà thôi.– – – – – – –Sau này, Lạc Hạ rốt cuộc cũng theo đuổi được Hướng Noãn hôm nọ khi bên nhau, Lạc Hạ vô tình tìm thấy được lưu bút năm cấp 3 của Hướng Noãn trong phòng tìm được trang giấy mà mình viết, mang bí mật phủ đầy tro bụi thời gian của Hướng Noãn ra ánh sáng. Mặt sau trang giấy “tương lai xán lạn, tiền đồ như gấm.” kia, là dòng chữ của người thiếunữ đem toàn bộ năm tháng thanh xuân để thầm yêu một người ———“Em vụng trộm giấu đi từng tháng từng ngày, trong mùa hè ngập bóng hình anh.”Ngày cầu hôn năm ấy, Lạc Hạ quỳ một bên gối, đầy trịnh trọng và nghiêm túc tỏ bày với Hướng Noãn “Noãn Noãn, em có bằng lòng để anh trở thành mùa hè của riêng mình em chăng?” THÔNG TIN EBOOKTên sách Tập truyện văn học mạng - Mẹ ĐiênTác giả Nhiều tác giả Thể loại ShortstoryDịchTrang hạNguồn xuất bản 2011Tạo và hiệu chỉnh ebook Hoàng Nghĩa HạnhThư viện Tinh TếDự án ebook định dạng epub chuẩn cho mọi thiết bị di độngVăn học mạng qua hiện tượng một nhà văn trẻNhà văn Trang Hạ“Nếu như trước, tác phẩm tạo nên nhà văn thì bây giờ chính nhàvăn sẽ tạo ra tác phẩm theo nhận định của độc giả trực tuyến” nhà văn trẻ Trang Hạ nhận xét."Từ giải thưởng Văn học tuổi hai mươi năm 1995 đến cuốn sáchđầu tiên xuất bản trên blog, tôi đàn bà hơn và cũng đời hơn" đó làlời thú nhận của Trang Hạ. Chị hiện là phóng viên thường trú củaBáo Tiền Phong ở Đài Loan. Ở đây, ngoài cuộc chuyển mình củamột đại diện lứa văn học tuổi mới lớn còn là sự chuyển động củamột mảng văn học còn khá mới mẻ ở Việt Nam văn học sự cố nhỏ, tập truyện ngắn Những đống lửa trên vịnh TâyTử của Trang Hạ được giải thưởng NXB Thanh Niên 2004 songlại bị chính NXB này từ chối in với với lý do có truyện ngắnchính viết về đồng tính !. Nhưng bạn đọc thì vẫn có thể đọctruyện ngắn ấy trên internet. Nhiều truyện ngắn được Trang Hạgiới thiệu trên các diễn đàn văn học mạng ttvnol, evăn và khi cóblog, chúng quy tụ độc giả vào blog Trang Hạ với hàng ngàn lượtbạn đọc mỗi phải là một mà là hai cuốn sách của Trang Hạ ra mắt vàocùng một thời điểm do NXB Hội Nhà văn phát hành đã đưa nhàvăn trẻ này trở lại với văn đàn Những đống lửa trên vịnh Tây Tửchuyển từ blog sang sách và Xin lỗi, em chỉ là con đĩ do TrangHạ dịch của Bảo Thê - cũng là một tác giả 8X Đài Loan sáng táctrên diễn đàn mạng. Sự trở lại gây khá nhiều luồng dư luận. Haicuốn sách này đang bán chạy và tâm điểm của vài cuộc trao đổitrên Hạ kể "Tôi liên hệ mua bản quyền Xin lỗi, em chỉ là con đĩbằng cách gửi tin nhắn qua mạng cho blogger Bảo Thê. Thậtmừng vì sau thời gian dài trao đổi và theo sát tiến độ những côngviệc tôi làm ở Việt Nam, tác giả đã đồng ý cho tôi độc quyềndịch toàn bộ 5 tiểu thuyết của cô để xuất bản ở Việt Nam cùngthời điểm với cuốn nguyên bản xuất bản".Hiện Trang Hạ đang dịch tiếp Huynh và Muội, một tiểu thuyết vềxã hội đen và tình yêu của Bảo Thê. Tháng tới, chị sẽ in Mẹ điên,tập hợp nhiều tác giả Hoa ngữ vô danh chưa từng được dịch ratiếng Việt. Đây cũng đều là các sản phẩm của văn học mạng, màtheo Trang Hạ "Có tới hàng ngàn các nhà văn trẻ, nhiều ngườirất nổi tiếng ở đại lục là những nhà văn ẩn danh, họ công bố tácphẩm trên diễn đàn văn học. Họ có điều kiện để tạo ra dư luậnbằng internet. Họ đã quyết định phong cách, công chúng và tácphẩm ngay từ lúc khởi sinh tác phẩm".Tại Trung Quốc đã có những cuộc bình chọn, giải thưởng dànhriêng cho dòng văn học mạng. Còn tại Việt Nam, đã rải rác cóvài tác giả trẻ khai sinh từ internet. Và cũng đã đến lúc cần cómột cái nhìn đúng đắn và thiện cảm hơn về những sản phẩm từinternet. Có những thứ không thể gọi là văn, nhưng ngược lạicũng có nhiều người vô danh góp những dòng viết bất con mắt xanh cũng có thể tìm thấy nhiều tác giả, biết đâulà tác gia cho mai sau từ đây?Chu Minh VũMẹ ĐiênVương Hằng TíchHai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qualàng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngạingần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng điqua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậmchân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứcười ngây dại quanh quẩn trong đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máychém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mangcô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhàtôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn,nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả,cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấycái răng vui sướng nói "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bàcái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi,không bao giờ cho mẹ đến gần chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùnghết sức gào lên "Đưa, đưa tôi..." bà nội mặc kệ. Tôi còn trứngnước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâuthì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên. Cứ mỗi khi mẹ khẩncầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi "Mày đừng có hòngbế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bếnó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổimày cút!". Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểura, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xangó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi khôngđược một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôicho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nếu lâysang tôi thì phiền đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèođói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phảitreo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bátcơm đưa cho mẹ, bảo "Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi,mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nàogiàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đâynữa, nghe chửa?". Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm,nghe bà nội tôi hạ "lệnh tiễn khách" liền tỏ ra kinh ngạc, ngụmcơm đờ ra lã tã trong miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòngbà, lắp bắp kêu ai oán "Đừng... đừng...". Bà nội sắt mặt lại, lấytác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét "Condâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt lànhgì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai nămrồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấychưa hả?". Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thậtmạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng,"phầm!" một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội,lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắtrưới trên những hạt cơm trắng nhệch. Dưới cái nhìn giám sát,mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát mộtphần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đángthương nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữamẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội tronglòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứngrắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài. Bà nội quay đầu đi, nuốt nhữngnước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói "Ăn mau ăn mau, ănxong còn đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!". Mẹ tôi dườngnhư tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn,thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâukhông bước ra. Bà nội dằn lòng đuổi "Cô đi, cô đi, đừng có quayđầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu!". Mẹ tôiquay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ômtôi một nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lầnđầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cườihạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵndưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôitrở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoàitôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bàđòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đềubảo tôi "Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi." Tôi tìmbà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ "bà langsói", thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi. Ngày đó,tôi làm gì biết "điên" nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹtôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không?Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo "Thụ, mauđi xem, mẹ mày về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi!" Tôimừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội vàcha cũng chạy theo tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kểtừ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc taicòn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêmtrong đống cỏ nào. Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặthướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúatrước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu. Khi tôivà lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đámtôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôichòng chọc, nhếch mép bảo "Thụ... bóng... bóng...". Mẹ đứnglên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào lòng tôi vớivẻ nịnh nọt. Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, khôngngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người thằng cu đứng cạnh tôi kêu to "Thụ, bây giờ mày biết conđiên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy!"Tôi tức tối đáp lại nó "Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là conđiên ấy, mẹ mày mới là thế này!" Tôi quay đầu chạy trốn. Ngườimẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ vềnhà. Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dàyvò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thépđược nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởimẹ đã làm tôi mất thể không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nóivới mẹ, càng không bao giờ gọi "Mẹ!", khi phải trao đổi với mẹ,tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyệncho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi "quan sáthọc hỏi", bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi,liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xongcả hai bồ "cỏ lợn". Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt làlúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bànội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa "Con mẹ điên lúa và cỏmà không phân biệt được..." Bà nội còn đang chưa biết nên xoayxở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạycon dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trướcmặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi "Đánh chếtcon điên này, mày cút ngay đi cho bà..."Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốnđầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi "Đừng...đừng...". Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủđộng bảo "Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữcô ta chặt một tí là được...". Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oạingười dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo "Cỏ với lúa màcũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!" Lời vừa dứt, gáy tôibị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi "Thằng ngu kia,mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!"Tôi vùng vằng bĩu môi "Cháu không có loại mẹ điên khùng thếnày!""A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!" Bànội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dướiđất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảngthốt "Đánh tôi, đánh tôi!"Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bàtrên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm "Con mẹ điênnày, trong lòng nó cũng biết thương con đây!". Tôi vào lớp một,cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá,mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo củabà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rànào lớn một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngộtđổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đếntrường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như conkhỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớngẩn, miệng còn gọi tôi "Thụ... ô...". Có mấy đứa bạn tôi cườikhúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủngkhiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hậnthằng Phạm Gia Hỷ cầm đầu trêu chọc. Trong lúc nódồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng,chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnhlùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu. Sau đó phảitrưởng đồn cảnh sát đến ngănbàn tay bạo lực của cha. Kết quảhoà giải của đồn cảnh sát là Cả hai bên đều có tổn thất, cả haikhông nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bátđũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ômmẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết. "Mẹ điên ơi, không phải là tôimuốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc này khôngthể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởinghèo khổ quá mà thành hoạ đấy thôi!". Cha lại nhìn tôi nói"Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bịngười khác bắt nạt suốt đời, nhé!". Tôi gật đầu, tôi hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnhngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi HồBắc xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôimới có thể học học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đilàm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ,không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xongthức ăn, đưa cho mẹ mang đi. Hai mươi ki lô mét đường núingoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi,gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vìcon trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôikhông còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thíchkhám phá hiện tượng lại là một chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăncho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm mộtquả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ "Ngọt quá, ở đâu ra?" Mẹ nói"Tôi... tôi hái..." không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôichân thành khen mẹ "Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!". Mẹ cườihì lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận antoàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳthi cuối cùng của thời phổ thông. Ngày hôm sau, khi đang ở trênlớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi rangoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không?Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói "Không, mẹ màyđến giờ vẫn chưa về nhà!" Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắckhông đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽkhông thể lạc được. Thím hỏi "Mẹ mày có nói gì không?" Tôibảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập haitay" Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!" Thímkêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vàiquả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúngtôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành,dưới cây là vực sâu trăm thước. Thím nhìn tôi rồi nói "Chúng tađi xuống khe vách đá tìm!" Tôi nói "Thím, thím đừng doạcháu...". Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi...Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãixung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trênngười mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề. Tôi đau đớntới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi "Mẹ ơi,Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt!Chính là con đã lấy mạng của mẹ... Mẹ ơi, mẹ sống chẳng đượchưởng sung sướng ngày nào..." Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặtlạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núicũng rớt nước mắt theo 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọinhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên quanhững ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại,xuyên qua ruộng lúa đầu làng, "bay" thẳng vào cửa nhà tôi. Tôigài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ "Mẹ,con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không?MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!"Tác giả Vương Hằng Tích và truyện ngắn "Người mẹ điên"Tác giả Vương Hằng Tích sinh ngày 28 tháng 8 năm 1969 trongmột gia đình nghèo ở nông thôn tỉnh Hồ Bắc Trung Quốc, nay làChủ nhiệm Văn phòng Tạp chí "Tình yêu, hôn nhân và gia đình ". Anh là một nhà văn lao động di cư đầu tiên của tỉnh Hồ Bắc,một trong mười thanh niên xuất sắc đầu tiên tỉnh Hồ Bắc, biêntập viên xuất sắc tỉnh Hồ anh là một giáo viên thôn quê, năm 1985 lâm bệnh nặng, giađình anh mắc nợ hơn 3000 đồng nhân dân tệ, trước cảnh nhàneo đơn, anh quyết định dở dang việc học, vào trong thành phốlàm thuê kiếm tiềngiúp cha mẹ giảm bới gánh nặng và nuôi haiem ăn học. Năm đó, Vương Hằng Tích 16 tuổi. Anh từng trợviệc tại công trường xây dựng lương tháng chỉ 20 đồng nhân dântệ không đủ tiền gửi về nhà, rồi anh lại đi giúp việc tại hiệu sách,một tháng 30, sau đi làm công rửa bát cho một nhà hàng, lươngtháng 40 đồng, và anh vừa rửa bát vừa học trộm đầu bếp xàonấu thức ăn. Đến năm 1989 anh trở thành đầu bếp thực thụ,lương tháng tăng lên đến vài trăm đồng nhân dân Hằng Tích rất ham đọc sách báo, ngoài giờ làm anhthường tìm đọc những bài văn hay, rồi tập viết lách, thậm chíước mơ sau này có thể trở thành nhà văn. Trong suốt ba nămsau đó, anh kiên trì viết lách, rồi gửi bài cho các toà soạn tạp chíbáo chí, nhưng hầu như đều bị gửi trả về, cứ như vậy cho đếnmột ngày tháng 4 năm 1992 bài viết đầu tay chỉ vỏn vẹn có trămchữ của anh lần đầu tiên ra mắt bạn đọc, tấm hóa đơn photo lạichỉ tám đồng tiền nhuận bút, anh vẫn cất giữ cho đến ngày đó cây bút trong tay không bao ngờ ngừng. Ngày 16 tháng12 năm 1995, tờ "Nhật báo Trường giang " đã đăng sự tích củaanh, và anh trở thành tấm gương điển hình của hàng triệu laođộng di cư tại thành phố Vũ Hán tỉnh Hồ Bắc. Cùng năm, nhàvăn nổi tiếng Trung Quốc bà Trì Lệ đã giới thiệu anh đến với HộiNhà văn thành phố Vũ Hán. Nhưng anh vẫn không rời bỏ nghềđầu bếp, anh vừa xào nấu cho nhà hàng vừa sáng tác văn 7 năm 1997, anh được Tổng công đoàn thành phố VũHán trao tặng huân chương Lao động di cư Tự học thành tài duynhất của thành 1 năm1998 anh chính thức được nhận vào làm biên tậpcho tập san "Tình yêu hôn nhân và gia đình", từ đó anh rời khỏinghề dao thớt xoong chảo, anh đã coi việc biên tập không phải lànghề nghiệp mà là một sự nghiệp để phấn đấu cho nhân sinh 6 năm 1999 anh lại được tuyên dương là một trong mườilao động di cư của thành phố Vũ Hán, và anh đã thực hiện bướcngoặt mang tính quyết định số phận, đó là anh đã được vào hộtịch thành phố Vũ Hán trở thành một người thành thị thực năm 2004, truyện ngắn "Người mẹ điên" của anh ra đời, vàđoạt giải nhất về "Văn học kính lão" toàn quốc , gây nên sự trấnđộng trong làng văn học Trung Quốc. Truyện ngắn "Người mẹđiên " hầu như được sáng tác như một bài tản văn trữ tình, làmrung động muôn vàn bạn đọc, sự ảnh hưởng của nó đã vượt xasự tưởng tượng của tác giả, đến nay đã có tới 47 công ty điệnảnh hoặc truyền hình liên hệ với anh muốn mua bản quyền để cảibiên để đưa lên màn bạc hoặc màn hình, nhưng anh đã bán trướcbản quyền cho hai công ty . Ngoài ra, truyện ngắn "Người mẹđiện " của anh đã được cải biên thành kịch nói và công diễnnhiều buổi trên sân khấu ở khắp nơi trong cả nước. Nhiều nămqua anh đã cho ra mắt bạn đọc nhiều tác phẩm hay, các tácphẩm văn học của anh đã lần lượt đoạt hơn 70 giải thưởng vănhọc các loại, mặc dù trình độ văn hóa của anh chỉ có cái bằngtốt nghiệp trung học cơ sở ban phải nói thêm rằng, đến nay đã có tới hơn 15 nghìn trangweb chuyển đăng truyện ngắn "Người mẹ điên" của anh, trongđó kể cả các trang báo điện tử Trung văn của Mỹ, Niu-di-lơn,Ôxtrây-li-a vv... ngoài ra còn đăng trên hơn 40 tờ báo phát hànhtrong qua hơn hai mươi năm phấn đấu gian khổ, qua cố gắngkhông mệt mỏi, ngày nay hai vợ chồng anh đã mua căn hộ hơntrăm mét vuông, con trai anh cũng đã lên trung học, giấc mơthành nhà văn của anh đã trở thành hiện điên Chuyện đời thực đẫm nước mắtGiờ tôi muốn nói thêm về truyện ngắn “Mẹ điên” . Tôi rất bấtngờ vì đây là một câu chuyện gần như ghi lại những sự kiện cóthật, được xếp vào dạng “tiểu thuyết ghi chép thật” ký thực tiểuthuyết, nhân vật chính là gia đình người cậu của tác giả VươngHằng ngắn “Mẹ điên” của tác giả Vương Hằng Tích đăng trênTiền phong Cuối tuần số 1 đã nhận được rất nhiều sự đồngcảm và chia sẻ của bạn văn trẻ Trang Hạ, người dịch truyện ngắn trên, hiện đanghọc tập tại Đài Loan đã tiết lộ thêm với bạn đọc về nhân thân củaVương Hằng Tích và quá trình trước tác “Mẹ điên”. Chúng ta sẽđược nghe thêm một câu chuyện đời thực đẫm nước tôi dịch “Vừa đọc vừa khóc” post dần lên blog, đã có nhữngbạn ngồi lì trước màn hình máy tính chờ được đọc tiếp từngđoạn, từng đoạn tôi dịch. Thời gian tôi dịch online không dài,nhưng tôi thấy khi post những dòng cuối cùng của “Vừa đọc vừakhóc”, có nhiều người đang ngồi ở nhiều miền khác nhau, trướcmàn hình laptop hay trong quán cà phê Internet đã cùng lúc chảynước đó tôi không quan tâm đến việc văn chương loại gì, vănchương của ai, tôi chỉ cần cảm thấy đọc rất hay thì sẽ dịch rachia sẻ cho bạn đọc vào xem blog của tôi, thế là OK. Vănchương mạng bản thân là một sự tự do tối cao. Trên mạng đầyrẫy chữ, hay thì được gọi là văn, còn lại toàn rác. Tôi chỉ làmviệc đơn giản là giúp các bạn bới nghĩ những truyện tôi chọn để bới cũng được nhiều bạnthích, như “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ”, hay “Vườn Thất Lạc”,“Vừa đọc vừa khóc”... Tuy nhiên sau khi tình cờ phát hiện việcmột người dịch nào đó của Việt Nam “sáng tạo” ra hẳn một nhàvăn nước ngoài, tôi bắt đầu nghĩ nghiêm túc về việc Đi tìm tácgiả thật sự của các bài tôi một niềm tin tuyệt đối rằng, tất cả mọi sáng tác trên mạngđều có tác giả, chứ không phải tự nó đẻ ra. Và nữa, không nhàvăn nào từ chối con đẻ của mình cả!...Thật sự là truy tìm nguồn gốc của một văn bản trên mạng vôcùng khó khăn, thậm chí không biết nó tên là gì, phải phán đoánbản gốc viết bằng tiếng Hoa giản thể hay phồn thể, xuất xứ từđâu, thậm chí từ tâm lý thích “copy xoá nguồn bài” của cácblogger để tìm kỹ những thời gian bài được post nhiều....Tuy nhiên trong quá trình tìm kiếm, thử tất cả mọi từ khoá, sửdụng hầu hết mọi công cụ tìm kiếm của mạng tiếng Hoa, trìnhđộ “Sơ-lốc-hôm” của tôi đã đạt đến mức độ đủ thính để “đánhhơi” phương lần lượt các bài dịch trong blog của tôi đã được trả lại tên gốccủa tác phẩm, tên tác giả thật sự của nó. Mặc dù bạn đọc thì cóthể nghĩ “truyện ai viết chả được”.Và trong quá trình tìm kiếm, tôi đã thu lượm được bao nhiêuthông tin hay, tìm được các website văn học tiếng Hoa vô cùngphong phú, các kho sách vô tận có sẵn lời bình, như một tấmlọc chắc chắn để từ giờ, tôi không cần phải bới rác theo nghĩađen man nhiều quá, giờ tôi muốn nói thêm về truyện ngắn “Mẹđiên”. Tôi rất bất ngờ vì đây là một câu chuyện gần như ghi lạinhững sự kiện có thật, được xếp vào dạng “tiểu thuyết ghi chépthật” ký thực tiểu thuyết, nhân vật chính là gia đình người cậucủa tác giả Vương Hằng Hằng Tích là người dân tộc, nhà nghèo đói, thất học, họcgần hết THCS thì năm 1985 phải rời khu tự trị tỉnh Hồ Bắc, ra đikiếm việc khi mới 15 tuổi, làm mọi việc cửu vạn rồi đi học nấuăn, tự mày mò viết văn, chủ yếu là viết tản văn, ghi chép, tựtruyện lặt 1998, Vương Hằng Tích được kết nạp vào Hiệp hội Nhàvăn Hồ Bắc, là nhà văn mang thân phận “kẻ làm thuê công nhật”đầu tiên của Hồ Bắc. Năm 1999, anh cũng được tuyên dương làmột trong mười lao động trẻ xuất sắc của tỉnh Hồ Bắc, và sauđó, anh rời dao thớt cùng bếp lò để được ngồi vào một vănphòng làm biên tập viên, thật sự là vinh hạnh mà Vương HằngTích không thể ngờ tới.“Mẹ điên” chính là mợ vợ cậu của Vương Hằng Tích. Cậu củaanh hơi bị lẩn thẩn, vừa nghèo vừa xấu vừa dốt, mãi không lấyđược vợ. Mợ không rõ từ đâu dạt tới, mợ vừa câm vừa điên, vềlàng rồi thành mợ của Vương Hằng mợ điên ăn rất nhiều, cơn điên tới thì đổ cơm vào thùngrác, hay bị mẹ chồng mắng, có lần mợ điên bị mẹ chồng bàngoại của Vương Hằng Tích đánh đau quá, đã cầm dao chémmẹ chồng gần mợ điên đẻ con trai, nhưng đêm ngủ đè chết con, nên bị cảnhà đuổi đi. Từ đó, trên hòn đá đầu thôn, có một con điên cứngồi trên hòn đá đầu mộ, khóc ti tỉ cho đứa con đã chết.“Mẹ điên” trong đời thật đã lưu lạc khắp nơi, tổng cộng làm vợcho mấy nhà, mỗi lần đều đẻ ra được một thằng con trai xong bịnhà đó đuổi đi. Mỗi lần bị đuổi “mẹ điên” đều quỳ khóc mãitrước cửa nhà người ta, không chịu đó vài năm, “mẹ điên” muốn gặp những đứa con mình đãsinh ra, nhưng đều bị mấy gia đình kia không cho gặp. Kết cục,có lần quá đói, hái đào dại ăn, “mợ điên” nhà Vương Hằng Tíchngã chết dưới khe núi, được người quanh đó chôn qua đó, cậu của Vương Hằng Tích cũng chết, năm 2004 lễ thanhminh, anh về quê thắp hương cho cậu mình, mới có người chỉcho, cách đó không xa có mộ của thấy hòn đá bé tẹo đánh dấu, Vương Hằng Tích nói, mìnhđã khóc như mưa vì hồi tưởng lại hình dáng của cậu và mợ ngàycòn sống. Những đứa con của mợ điên rải rác vài thôn quanh đócũng đã thành những chàng trai hai mươi nhiên, trong số đó, ngay cả những đứa học hành đến nơiđến chốn cũng không thèm đếm xỉa đến mẹ mình. Vào giây phútđó, đầu óc Vương Hằng Tích đầy chặt những xung động đòi phảiviết, anh nhất định phải viết để ghi chép lại cuộc đời Hằng Tích mới ngoài 30, cho biết, mình chỉ ghi lại nhữnggì đã thấy vào văn. Trong tương lai, đã có rất nhiều nhà xuất bảnTrung Quốc đặt hàng anh viết “Mẹ điên” thành một tiểu Hằng Tích cho biết, mỗi ngày dùng google có thể thấythêm cả trăm mạng đăng truyện ngắn này của anh, nhưng khôngai chịu đăng tên tác giả, nên rất nhiều người hoàn toàn không biếtanh chính là người viết ra truyện ra, có rất nhiều người “đạo” cốt truyện “Mẹ điên” để sángtác ra những truyện ngắn, truyện dài khác tương tự, khi gửi bảnthảo đi, nếu gặp phải biên tập viên tinh tường, đều bị “mắng” vàtừ chối “Mẹ điên” sau khi được đăng trên mạng Internet năm2004, đã được đông đảo bạn đọc Trung Quốc, Đài Loan đónnhận nhiệt liệt. Tình mẫu tử vĩ đại của một người mẹ dở điên dởdại làm cảm động hàng trăm triệu người từ thành phố đến cũng thật dễ hiểu khi chỉ sau một thời gian lưu truyền trênmạng, nguyên tác “Mẹ điên” bị bạn đọc đổi tên thành “Vừa đọcvừa khóc”, và sức sống của nhân vật và câu chuyện đặc biệt đãvượt ra ngoài phạm vi văn 8/2006, “Mẹ điên” được dựng thành vở kịch lớn và lưudiễn khắp nơi trên toàn Trung Quốc, từ Quảng Đông lên tận BắcKinh. Những nhà hát chật kín khán giả đủ mọi tầng lớp, lứa tuổi,mỗi buổi diễn đều có hơn khán giả mua vé vào nhà hát,sẵn sàng đứng suốt buổi diễn để xem một cuộc sống thật hơn cảcuộc sống được bày ra trên sân cũng thu lượm đó đây vài bức ảnh về vở kịch này để mọingười hình dung. Riêng tôi, thật sự là tự nhìn lại mình, có họchành mà vẫn đòi hỏi cha mẹ quá nhiều thứ, cá nhân tôi luôn oántrách gia đình không giáo dục, dạy dỗ tôi đến nơi đến chốn, làmtôi ra đời thành thứ dở quê dở tỉnh, vừa nhẹ dạ vừa khó tính vừabốc ra xưa nay tôi chả ghen tị với ai giàu ai đẹp, tôi chỉ ghen tịvới những cô gái được gia đình dạy dỗ chu đáo về đường ăn ý ởtrong đời. Thế nhưng dịch truyện này thì giật cả mình nhìn lại,thấy có những người hoàn toàn không được nhận gì từ gia đình,trừ cái bẩn thỉu, cái rủi ro hèn kém,… nhưng cái Ác, cái xấu xakhông đè bẹp được bản tính Thiện của họ. Tôi tự cảm thấy ngạingùng với bản thân chắn ai đọc xong cũng ghê sợ cái nhẫn tâm, nghèo đói, vôtri, cùng cực bản năng trong truyện. Nhưng nếu biết rồi tránh,để gia đình mình sau này không phải khổ, thế là tốt quá rồi HạYêu là thếDịch giả Trang HạTình yêu có thể biến những điều không thể thành có thểCô vì được lĩnh phần thưởng học sinh giỏi nhất trường, nên đượcđứng lên bục nhận thưởngNên cả trường biết mặtAnh trở thành kẻ ngưỡng mộNăm đó anh mười bốn hôm tan học, anh phát hiện cô không những chỉ ngồi cùngchuyến xe bus, lại còn xuống cùng một bến, nhà cô chỉ cách nhàanh một con ngõ nhờ tấm thiệp Giáng Sinh để viết thư cho cô "Hy vọng mìnhtrở thành bạn bè".Kết quả được hồi âm là... bị giám thị cầm lên đọc trước toàntrường và những tiếng cười rúc rích chế nhạoLá thư này làm cả trường đểu biết "cóc nhái đòi ăn thịt thiên nga"Một đứa ở lớp cá biệt đòi lọt mắt xanh nữ sinh gương mẫu củatrường?Anh tiếp tục viết thư, viết rồi phong lại. Vĩnh Thịnh năm thứ 12. Cố Cẩm Niên biên kịch cổ trang nổi tiến xuyên không tới Đại Hạ Vương Triều. Ngạc nhiên phát hiện, hắn xuyên đến thế giới, tiên võ cùng tồn tại, vương triều vi tôn. Mà hắn trở thành Đại Hạ thứ nhất quyền quý, Trấn Quốc Công chi Tôn, độc đinh đời thứ ba, hưởng thụ ngàn vạn sủng ái. Nhưng khiến Cố Cẩm Niên kinh ngạc chính là, thế giới này Nho đạo hưng thịnh. Có thể khiến tất cả mọi người không nghĩ tới chính là, Cố Cẩm Niên phát hiện mình Nho đạo, giống như có ức điểm điểm quá phận. Đánh cờ lạc tử, kim quang sáng chói, Đại Long hiển hiện. Viết chữ, một chữ ngàn vàng, không phải Đại Nho không thể nhìn thẳng. Niệm một bài thi từ, thơ ra pháp theo, dị tượng liên tục. Vẽ một bức họa, Cố Cẩm Niên cũng không dám họa con mắt, sợ trở thành sự thật. Đương đại Á Thánh "Vì cái gì hắn dị tượng so với ta còn mạnh hơn?" Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Đại Hạ Văn Thánh Dịch! Tên Khác Đại Hạ Văn Thánh Mới Cập Nhật Kim Phiếu Mới Đề Cử Tháng Này 3 Tuần Này 1 Xem thêm 8 bài đề cử của truyện này... Xem Thêm Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Đại Hạ Văn Thánh Thất Nguyệt Vị Thì Người Đọc Sách Đại Ngụy Bản dịch Thất Nguyệt Vị Thì Đại Ngụy Đọc Sách Người Thất Nguyệt Vị Thì Code 10 % khi mua từ 150c 32135783Code 20% khi mua từ 400c 49497154 Thất Nguyệt Vị Thì Tác Phẩm Cùng Tác Giả Đại Ngụy Đọc Sách Người Vũ Xương nguyên niên. Đại Ngụy vương triều, trải qua bảy lần bắc phạt mà bại, quốc khố trống rỗng, dân ch&uacut… Xem Ngay Đây là chuyện "Mẹ Điên" của Vương Hằng Tích do Trang Hạ dịch. Nhân vật ngoài đời thật khổ sở hơn trong truyện nhiều. Bà mẹ ấy không được ẵm, bế con nhìn con dù chỉ một lần, do ở nông thôn Trung Quốc đàn ông không lấy được vợ nhưng vẫn muốn có con nối dõi nên họ nuôi bà mẹ điên này chỉ để đẻ được thằng con trai sau đó đuổi đi và chết trong đói rét. Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân đuổi Cút cho xa! Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng. Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể. Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói - Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi! Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con. Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên - Đưa, đưa tôi.. Bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên. Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi - Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút! Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nếu lây sang tôi thì phiền lắm. Hồi đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi. Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo - Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa? Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ "lệnh tiễn khách" liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã trong miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán - Đừng.. đừng.. Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét - Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả? Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, "phầm!" một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội, lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch. Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đáng thương hại. Bà nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài. Bà nội quay đầu đi, nuốt những nước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói - Ăn mau ăn mau, ăn xong còn đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi! Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra. Bà nội dằn lòng đuổi - Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu! Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí. Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa lại. Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi - Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi. Tôi tìm bà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ "bà lang sói", thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi. Ngày đó, tôi làm gì biết "điên" nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không? Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang. Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo - Thụ, mau đi xem, mẹ mày về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi! Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu. Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôi chòng chọc, nhếch mép bảo - Thụ.. bóng.. bóng.. Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào lòng tôi với vẻ nịnh nọt. Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người này. Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to - Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy! Tôi tức tối đáp lại nó - Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là con điên ấy, mẹ mày mới là thế này! Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà. Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởi mẹ đã làm tôi mất thể diện. Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi "Mẹ!", khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng. Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi "quan sát học hỏi", bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn. Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ "cỏ lợn". Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đồng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa - Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được.. Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi - Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà.. Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi - Đừng.. đừng.. Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo - Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được.. Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo - Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn! Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi - Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy! Tôi vùng vằng bĩu môi - Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này! - A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không! Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt - Đánh tôi, đánh tôi! Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm - Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây! Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa. Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ ngẩn, miệng còn gọi tôi - Thụ.. ô.. Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Phạm Gia Hỷ cầm đầu trêu chọc. Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị Phạm Gia Hỷ tránh được. Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhỏ con, vốn không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng "vút" kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp "bay" ào vào, một tay tóm cổ Phạm Gia Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp. Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra. Mẹ vì tôi gây ra đại họa, mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị người ta bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên "Mẹ!" đây là tiếng gọi đầu tiên kể từ khi tôi biết nói. Mẹ sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà. Tôi kể sự tình cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi cha về. Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen gì, trước tiên đập phá mọi bát đũa vò hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín. Đây là những người do nhà Phạm Gia Hỷ nhờ tới, bố Phạm hung hãn chỉ vào cha tôi nói - Con trai tao sợ quá đã phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ mày tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra. Một nghìn tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những người sát khí đằng đằng nhà họ Phạm, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nhìn mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt mẹ. Một trận lại một trận, mẹ chỉ còn như một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại như một con thú săn đã bị dồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu. Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngăn bàn tay bạo lực của cha. Kết quả hòa giải của đồn cảnh sát là Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người đó. Đám người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết. - Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc này không thể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành họa đấy thôi! Cha lại nhìn tôi nói - Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé! Tôi gật đầu, tôi hiểu. Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi tỉnh Hồ Bắc xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp. Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi. Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này. 27/4/2003, lại là một chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ - Ngọt quá, ở đâu ra? Mẹ nói - Tôi.. tôi hái.. Không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ - Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi! Mẹ cười hì hì. Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông. Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói - Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà! Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được. Thím hỏi - Mẹ mày có nói gì không? Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay - Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi! Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước. Thím nhìn tôi rồi nói - Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm! Tôi nói - Thím, thím đừng dọa cháu.. Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi.. Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề. Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi - Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ.. Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào.. Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi. Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, "bay" thẳng vào cửa nhà tôi. Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ Mẹ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi! Dịch bởi Trang Hạ PS Ai còn cha mẹ, xin hãy ghi nhớ công ơn dưỡng dục và thương yêu họ thật nhiều. Họ dù có như thế nào cũng là cha mẹ bạn. Hãy cố gắng đừng để họ buồn, hay thất vọng, hay để họ một mình trong nỗi cô đơn, bạn nhé Xem thêm Người mẹ mù một bên mắt Chỉnh sửa cuối 11 Tháng mười hai 2020 Cõi tình bình yên của con! Đọc Mẹ điên của Vương Hằng Tích Quảng Như Gần đây, truyện ngắn “Mẹ điên” của Vương Hằng Tích Trang Hạ dịch đã bước từ thế giới ảo, từ những trang báo mạng “rác nhiều hơn văn” ra ngoài đời thực, trở thành tác phẩm được yêu thích của hàng trăm triệu người vốn từng đọc nó. Thậm chí, truyện ngắn chưa đầy 14 trang này đang được khuyến khích phát triển thành tiểu thuyết, dù trước đó nó đã được chuyển thể, dàn dựng thành một vở kịch lớn và lưu diễn khắp Trung Quốc. Sở dĩ như vậy là vì “Mẹ điên” không chỉ kể về một mảnh đời thực đầy đau đớn, một thân phận bị chà đạp hay một số phận bi thảm điển hình mà còn ngợi ca một tình yêu vô biên, bất tận, một tình yêu Bồ tát tình yêu của mẹ. Đây cũng là lý do mà nhiều bạn đọc online đã đổi tên “Mẹ điên” thành “Vừa đọc vừa khóc”. Không có bút pháp mới, không có thủ pháp đặc biệt, không có lối hành văn ấn tượng, “Mẹ điên” được kể lại mộc mạc, chân chất như hơi thở, nhưng sức sống của nó lại vượt qua mọi không gian, mọi khuôn khổ thông thường bởi nó mang tải một thông điệp giản dị tình mẹ luôn là mầm sống, là cõi yêu thương, bình yên cho mọi đứa con trên đời. Dù ngắn ngủi nhưng “Mẹ điên” làm ai cũng chảy nước mắt; người dịch vừa dịch vừa khóc, độc giả vừa đọc vừa khóc, như thể nước mắt là phương cách duy nhất để tỏ bày và chia sẻ cùng nhau trước một tình mẹ đơn sơ mà thấm đẫm. “Mẹ điên” là truyện ngắn được viết dựa trên câu chuyện có thật của gia đình người cậu Vương Hằng Tích. Nguyên “Mẹ điên” thực là người vừa câm vừa điên, không rõ gốc gác, trôi dạt về làng Vương Hằng Tích. Vì gia cảnh bất đắc dĩ, mụ điên nọ trở thành mợ điên của Vương Hằng Tích và “mẹ điên” của nhiều chàng trai rải rác vài thôn quanh đó. Và vì sự ruồng rẫy của những đứa con đã khôn lớn, được ăn học, “mẹ điên” ngã chết dưới khe núi trong một lần đói quá, trèo hái đào dại kiếm thức ăn. Tuy nhiên, khác với chuyện trong đời thực nhiều phẫn uất, bất bình, “mẹ điên” của Vương Hằng Tích là câu chuyện nghiệt ngã, đau xót nhưng thắt chặt tình mẫu tử mà ở đó bi kịch, oan khiên trở thành những tấm gương bình thản, trong suốt cho con người soi vào. Được viết bởi Vương Hằng Tích, là một người dân tộc thuộc khu tự trị Hồ Bắc, Trung Quốc, nhà nghèo đói, thất học nhưng đã tự mày mò viết văn, phấn đấu trở thành hội viên của Hiệp hội Nhà văn Hồ Bắc, trở thành nhà văn mang thân phận “kẻ làm thuê công nhật” đầu tiên của Hồ Bắc; câu chuyện “Mẹ điên” kể về cuộc đời một người điên như bao người điên khác nhưng lại là một “mẹ điên” tỉnh táo, sáng suốt như bao bà mẹ bình thường, một “mẹ điên” biết yêu con, hy sinh và xả thân vì con, một “mẹ điên” đã sống trọn vẹn cuộc đời chỉ vì con, một “mẹ điên” nghĩ cho con đến giờ phút cuối cùng. “Mẹ điên” hầu như là bức tranh u tối và buồn bã về số phận con người trong cuộc đời khắc nghiệt này. Tuy nhiên, trong những gam màu tuyệt vọng đó, tình yêu của người “mẹ điên” lại tô dặm vào nhiều sắc màu tươi sáng khiến cho toàn bộ câu chuyện tỏa ra một thứ ánh sáng khác, tươi đẹp và huyền diệu; khiến cho người xem vẫn tin vào lương tri con người. Đằng sau những tàn nhẫn, đói nghèo, khốn khổ, vô tri và bản năng đến cùng cực, ghê sợ mà truyện ngắn “Mẹ điên” khắc họa, bản tính lương thiện của con người vẫn không bị lụi tắt bởi cái ác, cái xấu. Đằng sau những ngang trái, khổ đau đẫm đầy câu chuyện về một kiếp người điên của “Mẹ điên”, tình yêu của một người mẹ, dù điên dại vẫn làm rúng động tâm can con người. Có thể thấy rằng, tình yêu của nhân vật “mẹ điên” là mối nối xuyên suốt cả câu chuyện và nâng tầm con người. “Mẹ điên” là một cô gái trẻ ngây dại, đầu bù tóc rối, quần áo rách nát, bẩn thỉu, lang thang, không phân biệt được lúa với cỏ, không biết làm bất cứ việc gì, thậm chí đi đứng cũng không vững. Có ai ngờ, mụ điên đó là người mẹ nhất mực thương con và hoàn toàn ý thức mọi hành động có liên quan đến con trai mình. Trong tình yêu của mình, bà mẹ đó không hề điên. Hay nói cách khác, tình yêu đối với đứa con của mình làm cho người mẹ ấy thoát khỏi chứng bệnh điên khủng khiếp. Trên thực tế, ngày nay, không phải tất cả các bà mẹ đều yêu thương con đến độ có thể xả thân, lăn xả. Nhưng tình mẫu tử vốn là thiên chức đã thấm trong từng giọt máu thì không thể nhạt phai dễ dàng. Tình yêu của người mẹ đối với con cái bao giờ cũng dễ dàng và tự nhiên như nó vốn thế. Nhưng tình mẹ của người điên dường như chưa bao giờ được xem trọng. Người ta sẵn sàng vì hoàn cảnh riêng tư, không ngần ngại bóc lột thiên chức đó của người phụ nữ điên dại. Trong truyện ngắn “Mẹ điên”, mụ điên không những bị lợi dụng thể xác, giới tính, bị tận dụng như một cái máy đẻ vô hồn, sản sinh ra những đứa cháu “chống gậy” cho nòi giống của họ mà còn bị tước đoạt thiên chức làm mẹ. Những con người nghèo khó trong cái làng của Vương Hằng Tích cho rằng, chỉ cần cho mụ điên ăn thì có thể đổi lấy một đứa con, một đứa cháu. Chỉ cần nuôi cho mụ điên đẻ được đứa nối dõi tông đường rồi thì có thể lập tức đuổi đi. Người ta không lường được, như tác giả câu chuyện đã viết “y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này”, đối với một người điên, khi có con rồi thì tình mẫu tử sẽ trỗi dậy, ý thức làm mẹ của họ sẽ khởi lên, và tình yêu đối với núm ruột của mình dần dà cứu thoát họ khỏi bóng tối u mê điên loạn. Điều thành công tuyệt vời của truyện ngắn “Mẹ điên” đồng thời cũng là phép nhiệm mầu đối với người mẹ điên kia chính là chứng bệnh điên khốn khổ, làm mất đi mọi ý thức của con người. Nhưng chứng điên đã chưng cất tình yêu của người mẹ, tách rời tình mẹ nói chung ra khỏi cuộc sống phàm trần, để độc giả của “Mẹ điên” được nhìn thấu suốt tình yêu của người mẹ và để chính người mẹ điên đó được trở lại làm một người bình thường, khi nó không bị bất cứ hình thức nào che lấp. Đó là thứ tình yêu khoan dung, vô điều kiện và lai láng. Đó là thứ tình yêu thương của Bồ tát, như của Bồ tát, rộng mở bao la và xả thân tận cùng. Nước mắt độc giả rơi khi đọc “Mẹ điên” hầu như là ở những trang mà người mẹ khốn khổ đó thổ lộ tình yêu và phải đấu tranh để giành lấy quyền được yêu thương đứa con rứt ruột của mình. Đến nỗi độc giả phải tự hỏi mình, điên là như thế nào khi người mẹ tội nghiệp đó bị xua đuổi, sau năm năm đằng đẵng lang thang, lưu biệt vẫn tìm về và nhận ra con mình ngay lập tức. Cái gì đã dẫn dắt con người ngây dại đó? Cái gì khiến cho một kẻ loạn óc chấp nhận làm việc, biết làm việc và tiến bộ trong công việc, trong cuộc sống? Cái gì định hướng cho một kẻ không có trí óc bình thường, một kẻ điên loạn biết chịu đòn thay con, cầm ô che mưa cho con, đón con đi học về, đưa thức ăn cho con, hái trái cây cho con và bảo vệ con? Ngay cả với một người bình thường, việc đi lại trên 20 cây số đường núi ngoằn ngoèo ruột dê cũng đã là khó khăn, vậy mà một người điên lại có thể ghi nhớ con đường đó và đi lại ngay cả trong gió tuyết. Rõ ràng, “mẹ điên” không điên khi tình yêu với con trỗi dậy; “mẹ điên” không điên khi sống trong tình mẫu tử. Phải chăng đó là lúc lòng yêu con của bà khơi mở tâm trí cho bà? Phải chăng tình mẫu tử đang dần dà chữa chứng điên của bà, đang cho bà được trở lại làm người? Phải chăng, ngay cả một “mẹ điên” cũng biết yêu con tha thiết và nhờ yêu con tha thiết, nhờ sống trong tình mẫu tử sâu xa đó mà “mẹ điên” được trở lại thành người bình thường? Nỗi đau trong “Mẹ điên” được đẩy đến tận cùng khi “mẹ điên” đã ý thức được tình cảm, mong muốn con và đang hạnh phúc được xả thân cho những niềm vui của con cũng chính là lúc bà tuột tay khỏi niềm hạnh phúc có đứa con yêu thương của mình trong cuộc sống. Ngã xuống khe núi trong khi đang trèo hái những quả đào cho con, “mẹ điên” đã trở thành người mẹ đích thực đầy tràn tình yêu con với cả tâm hồn và trí óc. Trong giờ phút cuối cùng của cuộc đời, “mẹ điên” vẫn nắm chặt trong tay quả đào yêu thương đó. “Mẹ điên” là câu chuyện đặc biệt vì ai cũng có thể tự đọc hiểu nó theo cách của mình, theo cung bậc tình cảm riêng mình. Trở thành tác phẩm thu hút mãnh liệt, “Mẹ điên” đem đến cho độc giả những khoảnh khắc thê thiết cõi lòng để con người chúng ta hiểu được tình mẹ, lòng mẹ là thứ chung duy nhất mà con người có được và có thể chia sẻ, thấu hiểu với nhau. Mùa Vu lan lại về, đọc truyện buồn “Mẹ điên”, trong lòng không khỏi khắc khoải tự hỏi bản thân đã làm được gì cho mẹ kính yêu của mình trong suốt những tháng ngày qua, những tháng ngày được hân hưởng tình yêu của mẹ. gia đình mẹ trang hạ truyện buồn truyện ngắn

truyện trang hạ dịch