truyện Cây Xương Sườn Thứ Hai của Tác giả (Tô Già Mục), ebook full PRC, ePub full, Mobi full và PDF tạo bởi TTC: Theo truyền thuyết, khi bẻ gãy cây xương sườn thứ hai ở bên trái, trái tim sẽ tan nát.Trì Đông Trì: Năm 15 tuổi cô nhìn thấy anh ấy nắm tay người khác đi về, trở về liền cởi váy cô. Năm 18 tuổi cô Đáp án thứ hai đã thành công khiến cô thỏa mãn, tự động đem đáp án thứ nhất thành một câu ‘yêu’. Vì thế mà cô cười rất hạnh phúc, “Em cũng yêu anh, chỉ lên giường với anh, cả đời này sẽ không để người khác ức hiếp anh.” Vị của món sườn cay Thái Lan này thì khỏi bàn cãi nha, siêu ngon, bạn có thể ăn không hoặc có thể gọi thêm cơm trắng để gia giảm vị cay nếu bạn ăn không cay nhiều được. Món này có 4 size cho bạn lựa chọn tùy vào khả năng ăn uống của bạn: size M, L, XL, XXL và có mức Nếu mắc phải chứng bệnh này thì xương sẽ phát triển rất nhanh và nhô hẳn ra phía trước. Thiếu hụt vitamin D: Khi không cung cấp đủ vitamin D sẽ làm tăng nguy cơ mắc bệnh còi xương, nhô xương sườn ở trẻ. Thiếu canxi: Thiếu canxi cũng là một trong những nguyên nhân khiến Mục lục. 1 1. Giới thiệu về Thịt & Gặp gỡ tại nhà hàng BBQ; 2 2. không gian theo phong cách Hàn Quốc ; 3 3. Meat Buffet & Meet BBQ có đắt không? 4 4. . Khám phá Thịt & Thịt và các món NJS1. Ngôn Tình Nguồn DD Lê Quý Đôn; Editor Miumiu2311 227,478 Hoàn Thành 211308 18/06/2018 Đánh giá từ 15 lượt Có những thứ người ta định nghĩa đó là yêu thương, lại có những thứ được định nghĩa là khổ đau. Hai thứ định nghĩa ấy luôn song hành cùng nhau, luôn khiến người người khắc khoải không yên. Truyện Cây Xương Sườn Thứ Hai dẫn dắt bạn vào thế giới của những câu chuyện tình yêu đầy thăng trầm, là bản nhạc trầm bổng được cất lên, không biết được một mai sẽ ra sao, sẽ đưa đẩy đến thế nào, một truyện ngôn tình đầy xúc cảm. Theo truyền thuyết, khi bẻ gãy cây xương sườn thứ hai ở bên trái, trái tim sẽ tan nát....Trì Đông Trì Năm 15 tuổi cô nhìn thấy anh ấy nắm tay người khác đi về, trở về liền cởi váy cô. Năm 18 tuổi cô nhìn thấy anh ấy đi theo người khác học nghiên cứu sinh, trở về liền hành xử cô ngay tại chỗ. Năm 23 tuổi cô nhìn thấy anh ôm vai người khác trở về nước, trở về liền cầu hôn cô. Năm 27 tuổi, anh thích những cô gái độc thân sao, lần này đến lượt tôi chủ động, Lương Hạ Mạt, chúng ta ly hôn.....Lương Hạ Mạt Không bình thường nha..... Năm 15 tuổi cô đau bụng để cho anh xoa nắn, chỉ là anh tiện thể nghiên cứu cấu tạo cơ thể vợ tương lai một chút. Năm 18 tuổi cô phác thảo một bức tranh nhỏ, chỉ là anh hưởng thụ sớm một chút phúc lợi của người chồng. Năm 23 tuổi không phải em nói không kết hôn thì sẽ gả cho anh sao, không dám cầu hôn hả? Năm 27 tuổi, em lại nổi điên cái gì hả? Trì Đông Chí, tại sao em lại muốn ly hôn với tôi.....Truyện rồi đi đến đâu, anh và cô vẫn còn đó, vẫn đau đáu nỗi nhớ niềm thương hay cùng dắt nhau vượt qua, mời bạn đón đọc truyện để cùng đồng hành với chuyện tình này và theo dõi những truyện khác cùng thể loại như Ấm Áp Như Xưa, Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc,... Hai mươi bảy tuổi Trì Đông Chí đã không còn là Trì Đông Chí lúc mười tám tuổi nữa, cô đã không còn nhiệt tình đi ép Lương Hạ Mạt phải nói ra một chữ yêu nữa. Trước kia đã từng sôi nổi bộc lộ nhưng đã bị cuộc sống bình thản mài dũa nhẵn bóng, chỉ cầu nửa đời còn lại được thanh thản, muốn bỏ mà không thể vì luyến tiếc. Mỗi đêm khuya mất ngủ, cô một lần lại một lần tự hỏi mình Anh ấy chịu thua rồi, mình mềm lòng rồi ư? Anh ấy muốn có con sao?Trả lời cô là căn phòng vắng lạnh Muốn! Cô muốn có một đứa con! Cô muốn có một đứa con rồi cùng Lương Hạ Mạt đi đến cuối cuộc đời. Cô cũng chẳng còn hy vọng xa vời rằng mình có thể yêu người khác nữa, cho dù sau này không có anh, cô vẫn có quyền tìm một nơi gửi gắm trái tim nửa tháng suy nghĩ tỉnh táo, cuối cùng Lương Hạ Mạt cũng hài lòng trở lại. Thiên Yết-DĐLQĐCuộc sống và tình yêu đầy rẫy sự thỏa hiệp. Người nào đắm chìm trước thì người đó sẽ thua, đôi khi người ta lại phải cúi đầu phục tùng nó. Mà Trì Đông Chí cô muốn có đứa trẻ không phải vì tình yêu nửa đời của cô, chỉ đơn giản là một suy nghĩ trong đầu, đó sẽ là chỗ dựa để cô tiếp tục sống trên đời khi Lương Hạ Mạt biết cô tự suy xét, mặt mày liền giãn ra, cười không có cảm xúc, là sự hài lòng phát ra từ trong lòng, phá lệ không ỷ sủng mà kiêu, nhiều lần liên tiếp nhấn mạnh sự chân thật, yêu cô thì yêu luôn đứa nhỏ của cô, đặt cô vào trong tim..Gần đây anh luôn dùng lời ngon tiếng ngọt, không còn có thể thành thật với nhau, bây giờ tận mắt thấy anh từng bước từng bước lớn lên khó khăn, quá trình này khiến cho lòng cô chua xót. Vì cô từ nhỏ đến lớn cô luôn yêu người đàn ông này, đây là thứ tình cảm mà cả thế giới này cũng không thể phá huỷ được, nếu như quay về thời gian mấy tháng trước, nếu như anh cũng biểu hiện như vậy, thế giới của anh chỉ có một mình cô, Trì Đông Chí nguyện ý coi anh là đứa bé để cưng chiều cả đời, nhưng tất nhiên tất cả những giả thiết này đều không thể nào thành cùng Lương Hạ Mạt tự đưa ra quyết định, chúng ta hẹn hò đi!Biến chuyển quá mức kinh người, Trì Đông Chí có chút không dám tin, chúng ta đi hẹn hò, còn mẹ thì sao đây?Lương Hạ Mạt rất tự hào, mẹ cho phép cười trên mặt Trì Đông Chí mất đi, ngược lại lại bật cười, tại sao cô có thể so đo với người đàn ông có trái tim và đầu óc dung lượng thấp đây? Thiên Yết-DĐLQĐ Anh có thể nghĩ đến việc xin người khác chỉ bảo, hơn nữa còn không miễn cưỡng tiếp nhận đề nghị cuả Vương Thục Hiền, đây đã được coi là một đột phá không Hạ Mạt nói được là làm được, buổi tối anh lập tức đi mua vé xem phim, thời đại hoàng kim, cơm tối cũng không kịp ăn, trước khi vào trong anh lại đi mua chút gì đó cùng nước, sau khi phim bắt đầu chiếu, anh mở ra cho cô ăn từng thứ Hạ Mạt luôn luôn hứng thú với việc mình đưa món ăn ngon này nọ cho cô, liên tục nhét vào trong miệng cô, không dịu dàng cũng không gấp, lại càng không làm bộ, tựa như rất nhiều cha mẹ đem đồ tốt trong nhà để lại cho đứa bé, mà cô cũng yên tâm thoải mái tiếp nhận. Không có một từ chính xác nào để đánh giá mọi chi tiết nhỏ của những gì có trong cảm giác tự nhiên. Lương Hạ Mạt đối tốt với Trì Đông Chí chôn giấu ở trong từng chi tiết nhỏ, bẩm sinh đã vậy, ngay cả bản thân anh cũng chưa từng phát giác nên nói Lương Hạ Mạt có thói quen tiếp nhận tình cảm của Trì Đông Chí đối với anh, hơn nữa anh còn coi thường nó, nhưng Trì Đông Chí chưa từng coi thường tình cảm ăn sâu bén rễ của anh dành cho cô! Nhìn Trì Đông Chí ăn no rồi, Lương Hạ Mạt mới bắt đầu dọn dẹp tàn cuộc, anh nhanh chóng tiêu diệt sạch sẽ, lại mở chai nước, rất tự nhiên đưa cho Trì Đông Chí.Thiên Yết-DĐLQĐ Khi làm hàng loạt các hành động này đôi mắt của anh cũng chưa từng rời khỏi màn hình nửa phút, vẫn nhận xét đánh giá về nơi này, một chút cũng không khách giống như thước phim quá khứ của hai người trong hai mươi mấy năm từng chung sống, một chút thay đổi trong lòng cũng không thể kích thích đối phương, chỉ là trong quá khứ Lương Hạ Mạt không thường tới rạp chiếu phim, anh thà rằng xem phim ở nhà, muốn làm cái gì thì làm cái đó, ở rạp chiếu phim thì không được như vậy, tay chân bị gò hết phim, bên ngoài mưa nhỏ, Trì Đông Chí cau mày, cô ghét nhất trời mưa, tâm trạng đều đè nén. Trước kia Lương Hạ Mạt thường trêu ghẹo cô, nói trời muốn mưa để đuổi *dì cả đi, lúc đó mùi thuốc súng trong nhà bắn ra còn nồng nặc hơn so với bãi tập bắn.*dì cả cách nói ám chỉ kinh nguyệt của người phụ Hạ Mạt thấy thế, anh chạy ra đường mua chiếc dù che mưa, hơn phân nửa dù đều che ở trên người cô, trong chốc lát, nửa người của anh đều ẩm ướt.“Sao hôm nay anh lại chu đáo với em như vậy?"Lương Hạ Mạt nháy mắt mấy cái, có chút không rõ nguyên do.“Sao anh lại chu đáo với em hả ? . . . . . . Không đúng không đúng, lúc nào thì anh không chu đáo với em hả ?”Trì Đông Chí chỉ chỉ vào cây dù che cạnh mình ."Chà chà." Thiên Yết-DĐLQĐLương Hạ Mạt cười. "Trước kia không có cơ hội chứ sao."Trước kia quả thật khó mà yên lặng đi cùng một chỗ, Trì Đông Chí nói. "Che mình cho kỹ vào, đừng để bị cảm, em không muốn chăm sóc anh đâu." Nếu như giữa hai người có một người ngã bệnh, Trì Đông Chí hy vọng là mình.“Anh coi mình là sắt thép mà, anh là một đấng mày râu, phương diện này em không cần nuông chiều anh.”Nghĩ đến trước kia anh luôn thoải mái tiếp nhận sự nuông chiều của cô, Lương Hạ Mạt không nhịn được đỏ mặt, cười hì hì nắm mặt cô nhéo một cái, đây là việc thân mật mờ ám mà anh thích làm nhất, sức lực trên tay anh khiến mặt Trì Đông Chí bị sưng đỏ mấy ngày liền."Hơn nữa, bây giờ em là đối tượng quan trọng cần được bảo vệ." Lương Hạ Mạt sờ sờ bụng cô, chợt khom lưng kề mặt ở phía trên, thần bí hề hề nói."Nói không chừng đã có.""Anh chết đi." Hất tay của anh ra, mặt cô khẽ đỏ lên, Trì Đông Chí xoay người rời đi."Này, đừng đi mà, chờ anh một lát."Cánh tay cô bị anh kéo, Trì Đông Chí không tính là thấp, nhìn hai người đứng chung một chỗ rất xứng đôi, Tần Thanh đã từng trêu ghẹo nói qua, chiều cao hai người này rất thích hợp để hôn môi."Đông Tử, anh đã nói với em, nếu như em mang thai em phải nói cho anh biết sớm một chút, lúc đó anh nhất định sẽ một bước không rời canh giữ ở bên cạnh em, anh thề. Thiên Yết-DĐLQĐ Đông Tử, cho anh thêm một cơ hội, lần trước. . . . . . Anh tự trách bản thân thật lâu."" Trách bản thân mình cái gì?"Lương Hạ Mạt không có mở miệng, đáy mắt nhanh chóng hiện lên một tia đau là hối tiếc lớn nhất đời anh, cô mang thai, anh vui mừng hơn bất cứ ai, nhưng ngoại trừ thân phận người lính của anh, anh cũng chỉ là một chàng trai mới lớn còn nông nổi bốc đồng mà thôi, huống chi Trì Đông Chí dũng cảm hơn so với những người phụ nữ bình thường khác, thậm chí anh còn tin tưởng rằng không có gì là cô không làm được, anh đã xem nhẹ thời kỳ đó, thật ra thì Trì Đông Chí cũng chỉ là một phụ nữ có thai cần người bảo đó nghe Vương Thục Hiền nói lại, hôm đó mưa to, một mình cô đến bệnh viện, thuận tiện mua thuốc bắc về cho Vương Thục Hiền, ncô chỉ bị vấp một cái mà thôi, liền bị sảy thai, anh cảm thấy thật có lỗi với đứa bé, không dám về nhà gặp cô, vừa thấy cô liền không thể tránh khỏi nghĩ tới đứa bé, vì vậy mỗi ngày thường tránh né ở quân đội. Nhưng Lương Hạ Mạt đến nay cũng chưa từng suy nghĩ qua, tại sao mình lại không dám gặp cô? Là áy náy hay là bởi vì. . . . . . Hổ thẹn?Cuối cùng Lương Hạ Mạt cũng không biết làm sao mở miệng nói cho Trì Đông Chí biết anh tự trách cái gì, đối với anh mà nói, một câu giải thích càng phiền hơn trăm lời ngon tiếng tối là món cay ở quán Tứ Xuyên gần nhà, cơ hồ một nồi lẩu cá đều bị Trì Đông Chí tiêu diệt. Thiên Yết-DĐLQĐ Cuối cùng cô còn chưa đã thèm, liền uống hai ngụm canh tương ớt cay nhất ở phía trên. Lương Hạ Mạt nhìn đến mặt cũng nhăn lại rồi.“Sao em lại ăn cay như vậy, sớm muộn gì dạ dày cũng có vấn đề cho xem.”"Đã nghiền mà."Trì Đông Chí lại gắp một miếng cá lên ăn."Em muốn ăn bao nhiêu đây?"Người nào đó trợn trắng mắt lên."Anh ăn mỳ thịt băm của anh đây, này đúng là phân biệt đối xử, khi nào thì em mới chịu theo anh ăn một bữa không cay đây?""Ở nhà không phải đều theo anh sao, à, em ăn cay còn phải lén lén lút lút."Anh không ăn được cay, Trì Đông Chí lại còn hăng hái so đo với anh, bỏ một đống ớt khô làm cho anh không thể ăn được, lần này cô tuyệt đối sẽ không nuông chiều Lương Hạ Mạt nữa, hai người hận đến không thể ở chung một điên khùng náo loạn , một giọng nói chen vào."Sư phụ." Thiên Yết-DĐLQĐTrì Đông Chí ngẩng đầu nhìn lên, là Chu Nhiễm, sau lưng còn mấy người mặc cảnh phục đi theo, khuôn mặt rất trẻ, tất nhiên không phải là trong đội bọn họ."A Chu Nhiễm , tới đây ăn cơm sao?""Bạn cùng lớp bị ốm, lại ở gần đây,thuận tiện chúng tôi tới thăm cậu ấy."Tay của hai người còn đang nắ chặt, mặt Trì Đông Chí ửng đỏ lên, vội vàng buông ra, vẫn không quên trừng mắt nhìn Lương Hạ Mạt một cái, giới thiệu với họ."Đây là chồng của chị, Lương Hạ Mạt. Hạ Mạt, đây là Chu Nhiễm cùng chung tổ với em."Chu Nhiễm nhẹ nhàng liếc mắt nhìn, khẽ gật liếc mắt một cái, Lương Hạ Mạt lại nhìn cậu ta thêm vài lần. Mặt trắng nhỏ chỉ công tử bột trong đội cảnh sát hình sự nhiều sói thiếu thịt này, tiền đồ rất bao hỏi xong, một nhóm người lăng xăng kéo đi, xa xa còn có thể nghe được có người nói thầm thiếu tá Binh lớn lên đẹp như vậy, đứng là không chừa đường sống cho người ta nháy mắt Lương Hạ Mạt vui vẻ rồi."Aiz, bọn họ khen anh đẹp trai đấy."Trì Đông Chí nghe lời anh nói xong thì liếc mắt xem hôm sau vừa đi làm, Cốc Tử xông lên đầu tiên."Ôi sư phụ, nghe Chu Nhiễm nói ngày hôm qua gặp chị cùng sư phụ của chị đi ăn lẩu cá." Thiên Yết-DĐLQĐ"Ánh mắt cậu ta còn rất tốt, ăn cái gì cũng nhìn được."Cốc Tử ngày càng hăng hái, đặc biệt trên mặt còn đỏ ửng hiếm thấy."Em . . . . . anh rể nhà chúng ta cũng là thiếu tá, nghe nói là bộ đội đặc chủng, siêu cấp lợi hại.""Cách xa vạn dặm, nhà của chúng tôi ở ngay viện dò phá bom mìn."“A, người chuyên nghiệp hả, đặc biệt trâu bò đấy.”"Cho nên nói em đừng chọc chị, cẩn thận chị điên lên liền đem toàn bộ ngòi nổ cột lên người của em, nhét thuốc nổ vào lỗ mũi em.”Trì Đông Chí nhăn mũi, vẻ mặt nghiêm túc hù dọa cô Tử cười đến chảy cả nước mắt."Sư phụ ơi sư phụ, chị nói làm sao lại tương phản lớn như vậy chứ, lần đầu tiên nhìn thấy chị thì em cho là chị rất hung dữ, đến sau này em mới biết, ừ, nói như thế nào đây, chị chính là miếng đậu hũ chiên giòn, bên ngoài bọc một lớp vàng cứng rắn, bên trong lại mềm nhũn."Đậu hũ chiên giòn?! Đúng là không biết so sánh, nhưng vẫn may mắn cô không phải là đậu hũ chiên giòn ở giữa chèn thêm cá thối."Cho nên đấy." "Cho nên nha." Thiên Yết-DĐLQĐCốc Tử gạt gạt cằm của cô."Nhìn qua chị là một nữ quân nhân, trên thực tế là một em gái yếu đuối, vừa thơm vừa mềm dễ áp đảo."Trì Đông Chí vỗ một phát vào mông Cốc Tử."Xéo đi sắp xếp lại hồ sơ cho chị."Cốc Tử lưu lại một chuỗi tiếng cười tựa như chuông bạc khiến tâm tình Trì Đông Chí cũng khá hơn nhiều. Mặc dù cô không ôm hi vọng, nhưng sự thay đổi của Lương Hạ Mạt khiến cô vừa lòng. Thì ra cuộc sống là như vậy, mình thỏa hiệp với nó một chút xíu, nó sẽ trả lại mình một chút xíu vui mừng! Có những thứ người ta định nghĩa đó là yêu thương, lại có những thứ được định nghĩa là khổ đau. Hai thứ định nghĩa ấy luôn song hành cùng nhau, luôn khiến người người khắc khoải không yên. Truyện Cây Xương Sườn Thứ Hai dẫn dắt bạn vào thế giới của những câu chuyện tình yêu đầy thăng trầm, là bản nhạc trầm bổng được cất lên, không biết được một mai sẽ ra sao, sẽ đưa đẩy đến thế nào, một truyện ngôn tình đầy xúc cảm. Theo truyền thuyết, khi bẻ gãy cây xương sườn thứ hai ở bên trái, trái tim sẽ tan nát.... Trì Đông Trì Năm 15 tuổi cô nhìn thấy anh ấy nắm tay người khác đi về, trở về liền cởi váy cô. Năm 18 tuổi cô nhìn thấy anh ấy đi theo người khác học nghiên cứu sinh, trở về liền hành xử cô ngay tại chỗ. Năm 23 tuổi cô nhìn thấy anh ôm vai người khác trở về nước, trở về liền cầu hôn cô. Năm 27 tuổi, anh thích những cô gái độc thân sao, lần này đến lượt tôi chủ động, Lương Hạ Mạt, chúng ta ly hôn..... Lương Hạ Mạt Không bình thường nha..... Năm 15 tuổi cô đau bụng để cho anh xoa nắn, chỉ là anh tiện thể nghiên cứu cấu tạo cơ thể vợ tương lai một chút. Năm 18 tuổi cô phác thảo một bức tranh nhỏ, chỉ là anh hưởng thụ sớm một chút phúc lợi của người chồng. Năm 23 tuổi không phải em nói không kết hôn thì sẽ gả cho anh sao, không dám cầu hôn hả? Năm 27 tuổi, em lại nổi điên cái gì hả? Trì Đông Chí, tại sao em lại muốn ly hôn với tôi..... Truyện rồi đi đến đâu, anh và cô vẫn còn đó, vẫn đau đáu nỗi nhớ niềm thương hay cùng dắt nhau vượt qua, mời bạn đón đọc truyện để cùng đồng hành với chuyện tình này và theo dõi những truyện khác cùng thể loại như Ấm Áp Như Xưa , Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc ,... Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Cây Xương Sườn Thứ Hai! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Vợ Đồng Chí, Cố Lên Tô Già Mục Vợ Đồng Chí, Cố Lên! Tô Già Mục Hoàng Qua Minh Nguyệt Đang Nụ Hôn Của Quỷ - Tiểu Ni Tử Tiểu Ni Tử Ai gửi cánh thư vào trong mây Ảnh Chiếu Giang Nam Kỳ Nương Tử Vân Nhạc Trì Đông Chí bớt chút thời gian trở về nhà mẹ chồng, cũng là nơi mà cô và Lương Hạ Mạt sinh ra và lớn và Lương Hạ Mạt cùng sinh ra ở đại viện, người nhà của hai nhà rất thân thiết nên liền biến thành một nhà, cho nên một đứa sinh ra khi mùa hạ gần kết thúc, nên gọi là Hạ Mạt, một đứa sinh ra thì bắt đầu mùa đông, nên gọi là Đông giờ nghĩ lại, đó cũng là một đoạn nghiệt duyên không rõ ràng, từ nhỏ Trì Đông Chí đã nguyện ý ở cạnh Lương Hạ Mạt người chỉ lớn hơn cô có nửa tuổi, ngay cả người đẹp trai dịu dàng nhất như Tô Nhượng cũng phải đứng sang một bên. Còn Lương Hạ Mạt mỗi ngày chỉ tìm mọi cách để bỏ lại cái đuôi nhỏ này, cảnh tượng một truy một đuổi này, khiến cho mọi người trong đại viện sôi nổi nói rằng con gái nhà họ Trì là vợ nhỏ của con trai nhà họ Lương. Mỗi lần Tô Nhượng nghe được, đều sẽ nhảy ra bênh vực kẻ yếu, nhưng Trì Đông Chí không thèm để ý đến bạn bè liền ưỡn ngực, nói tôi chính là vợ nhỏ của Hạ đến năm mười tuổi, cha của hai người cùng thi hành nhiệm, hy sinh vì bom nổ, Lương Hạ Mạt mới lặng lẽ cho phép cô đi theo sau mình, còn Trì Đông Chí lại càng bám chặt hơn.****Bà Vương Thục Hiền là một người phụ nữ nội trợ điển hình, sau khi chồng qua đời, lãnh đạo cấp trên sắp xếp cho bà đến làm việc ở căn tin của đồn công an, cứ làm như vậy cũng được mười năm, không có tái giống như mẹ cô Tiết Bình, cho đến bây giờ cũng là một người không an phận, hồi nhỏ cả ngày đều bỏ cô ở nhà Lương Hạ Mạt, ba cô qua đời chưa đến hai năm, người nhà liền hùng hùng hổ hổ gả đi, lại gả cho một người có máu Bình cũng không quên rằng mình còn một đứa con gái, khi tái giá cũng muốn dẫn theo cô đi, lại bất đắc dĩ khi Trì Đông Chí cứ bám chặt lấy Lương Hạ Mạt sống chết không buông tay, Vương Thục Hiền lại rất thích cô, liền thương lượng với bà nói rằng muốn nuôi dưỡng Trì Đông Chí, như vậy sẽ thuận tiện cho cả hai mẹ con, hàng tháng Tiết Bình gửi tiền sinh hoạt là Bình thì hùng hùng hổ hổ, còn Vương Thục Hiền thì dịu dàng như nước, hai tính cách hoàn toàn đối lập vậy mà có thể ở cùng nhau, Tiết Bình không tin ai ngoài Vương Thục Hiền. Cứ như vậy, Trì Đông Chí công khai vào cửa nhà họ Lương.“Người chết không thể sống lại, người còn sống phải hướng về phía trước, tính cách của mẹ con và bác không giống nhau, tái giá không có nghĩa là trong lòng mẹ con đã quên ba con, con đừng khiến mẹ con khó xử.” Vương Thục Hiền luôn dạy dỗ cô như đến tận bây giờ Trì Đông Chí cũng không cãi lại Vương Thục Hiền, cho nên đến lúc này cũng không dám hé răng, cúi đầu không biết làm gì. Vương Thục Hiền hiểu rõ cô, cái này gọi là im lặng phản kháng.****Trì Đông Chí nắm rõ thời gian bà tan ca, tiện đường về mua ít củ cải và xương sườn, Vương Thục Hiền không thích thứ khác, chỉ cần có củ cải hầm với sườn, mỗi lần có thời gian về nhà cô đều không quên mang theo một tiểu khu vẫn có một đám người ngồi bên cạnh bồn hoa, đều là các cụ già hàng xóm, Trì Đông Chí đứng lại chào mọi người một tiếng rồi mới đi về hướng nhà chồng. Vừa đi chưa được hai bước, liền nghe thấy có người thì thầm to nhỏ, “Sao nhà họ Lương có con dâu kết hôn nhiều năm như vậy mà chưa thấy mang thai nhỉ?”“Có phải là không thể sinh chứ?”“Đâu, không phải là kết hôn xong nửa năm sau đã có thai rồi sao, sau này không cẩn thận sinh non rồi.”“Thật sự sao, thế này thì hỏng rồi, hay là cơ thể bị thương không thể sinh con được nữa…..”Trì Đông Chí lặng lẽ nắm chặt tay, trong ngực đột nhiên nhói đau, thở không ra họ Trì không còn ai, bây giờ mọi người cũng ít khi nhắc đến, nhưng mẹ chồng luôn ở đây, không tránh khỏi việc mọi tin đồn đều hướng về nhà họ cửa nhà, Trì Đông Chí lấy chìa khóa mở cửa, không kịp đổi giày, Vương Thục Hiền đã ra đón.“Mẹ, mẹ tan ca rồi à.”“Con thật là, hôm nay Chủ nhật mẹ được nghỉ, sao con lại về trễ như vậy, mẹ con cũng vừa đi cách đây không lâu.”Trì Đông Chí cũng lười trả lời, ngã vào trong sofa, nghĩ nghĩ lại hỏi một câu, “Bà ấy đến đây làm gì vậy?”Lúc này Vương Thục Hiền mang dưa hấu đến, ngồi vào phía đối diện cô, “Còn chuyện gì nữa, đưa vài thứ, hai người gặp mặt cũng chỉ có ầm ĩ, bà ấy cũng chỉ đến đây nơi này của mẹ để giải sầu thôi.”Trì Đông Chí lại không lên tiếng, nhắm mắt ra vẻ im Thục Hiền thấy thế chỉ có thể lắc đầu bất đắc dĩ, cầm lấy túi sườn và củ cải chuẩn bị đi vào phòng bếp. Trì Đông Chí ở sau lưng bà mới từ từ mở miệng, “Mẹ, mẹ nói xem có phải là do con không thương cơ thể mình nên không thể sống lại, nếu không vài năm nay lại không thấy động tĩnh gì?”Vương Thục Hiền quay qua đánh vào bả vai cô một cái, “Suốt ngày đoán mò gì vậy hả, người khác thích nói gì mặc kệ họ, con định dựa vào lời nói của họ mà sống qua ngày sao? Bản thân ta nuôi con dâu lớn, không thấy bóng dáng cháu trai nhưng vẫn kiên cường.”Trì Đông Chí xoay người, lặng lẽ lau nước cô mang thai, kết hôn không đến nửa năm đã có tin vui, khi đó mọi người đều rất vui vẻ, chuẩn bị tốt tất cả mọi thứ để chào đón sinh mệnh bé bỏng, Lương Hạ Mạt cũng chỉ ở nhà, dường như mỗi phút đều ở bên cạnh cô, đều dán lỗ tai lên bụng cô, không ngại chào hỏi đứa bé chưa ra đời. Khi đó cô cảm thấy cuộc hôn nhân cưỡng ép này cũng rất hạnh đứa bé trong bụng cô chỉ ở lại có ba tháng, cuối cùng là vẫn bỏ đi, chỉ vì một lần bị ngã, liền bị sinh non. Từ khi đó, cũng không thể có thai, thật sự đây cũng là một trong những nguyên nhân mà Trì Đông Chí muốn ly hôn.****Đi ra từ nhà chồng, Trì Đông Chí đến bên ngoài tiểu khu bắt xe về, đúng vào thời điểm mọi người tản bộ sau bữa cơm, xung quanh luôn có tốp năm tốp bảy người đi qua. Trì Đông Chí đi vài bước rồi dừng lại, tầm mắt dừng lại trên hai bóng người ở cách đó không xa, một người mặc quân phục, một người mặc váy Linh có thể khiến mình xinh đẹp như một nàng công chúa, hồi nhỏ mặc quần lụa mỏng màu hồng nhạt rối bù, trên đầu là vương miện nhỏ nát bét, giọng điệu và vẻ mặt đều ngây thơ như một công chúa nhỏ bé, đương nhiên, người đàn ông theo đuổi công chúa cũng ngượng ngùng. Không biết sau này thế nào, đột nhiên đem thể diện đi đánh cược, không biết làm cách nào mà có thể đoạt được Tô Nhượng mà cô thích vào đó Lương Hạ Mạt đều nói cô phải học theo Thẩm Linh, nói rằng cô gái nhỏ yếu đuối thì người ta mới thương. Bộ dạng Trì Đông Chí cực kỳ bình thường, vóc dáng bình thường, xương cốt cũng bình thường, đặc biệt là ngũ quan khá đẹp, trên khuôn mặt lộ ra vẻ quật cường, rõ ràng là vóc người Thẩm Linh cao hơn cô, thể tích cũng lớn hơn cô, cái chính là cô không học theo được phong thái như Thẩm không mảnh mai, cô ngủ dậy thì mảnh mai sao? Lại được đàn ông theo đuổi dễ dàng vậy sao? Theo đuổi anh thì phải cùng bước đi, cho nên khi Lương Hạ Mạt đi học trường quân sự, Trì Đông Chí sống chết cũng muốn thi trường cảnh sát, khi bị một đám con gái trên Tỉnh ở tổ Taekwondo vọt vào. die»ndٿanlequ»ydon Anh không còn thời gian về thăm cô, cô liền trốn học nói dối xin phép đi đến Thạch gia, ngồi xe lửa mấy chục tiếng, cho dù là ngồi ghế cứng cũng chưa bao giờ thấy sợ Đông Chí cúi đầu nhìn bản thân, vấn đề hình tượng vẫn canh cánh trong lòng. Quần cảnh sát màu xanh, tôn lên màu xanh cảnh sát, một loại tính tình lưu manh, cũng không phải là không vừa mắt, dù thế nào cũng rất đẹp tra thấy không có chỗ nào không ổn, Trì Đông Chí mới cười nhạt đi về phía người kia chào hỏi, “A, có phải là công chúa Thẩm của chúng ta không.”Thẩm Linh ngẩng đầu nhìn cô, hé miệng có chút kinh ngạc, “Đông Tử, cậu ở đây à, Hạ Mạt vừa mới rời đi.”Nụ cười của Trì Đông Chí lại càng ấm áp, “Thật sao, hơn nửa tháng rồi mình không có gặp anh ấy, thì ra anh ấy bận rộn như vậy.”Thẩm Linh cong môi, như đùa giỡn như đang làm nũng, “Đừng nói những chuyện khác, chồng mình có tìm cậu hay không?”Trì Đông Chí buồn cười mở to mắt, “Chồng cậu tìm mình để đòi hỏi gì chứ? Chồng mình muốn mà còn không gặp được vậy thì gặp cậu đòi hỏi gì vậy! Lại còn không họ không tên, chồng của cậu là vị nào vậy?”Thẩm Linh tức đỏ mặt, “Cậu……Cậu nói vậy là có ý gì? Mình chỉ gả đi có một lần, mình chỉ có một anh chồng, chồng của mình là Tô Nhượng.”“Đúng, đúng, cậu là một vị công chúa thuần khiết nhất trên thế giới.”Nói về việc chơi xấu, từ nhỏ đến lớn Thẩm Linh đều thua cô, Trì Đông Chí cũng không có cảm giác thành tựu. “Về phần Tô Nhượng, nếu là Tô Nhượng mà mình biết, chắc là sẽ không tìm người phụ nữ khác ngoài chồng mình để qua lại đâu, cũng không biết có phải người cậu nói là Tô Nhượng mình biết hay không.”Giọng điệu Thẩm Linh cũng đã hòa hoãn hơn, “Cậu còn nói anh ấy không đi tìm cậu, rõ ràng bởi vì anh ấy…..”“Rõ ràng bởi vì sao?”Đợi nữa ngày cũng không thấy câu trả lời, Trì Đông Chí không kiên nhẫn khoát tay, “Được rồi, mình đi đây, lần sau thì nhốt chồng mình lại đi, đừng để đánh mất rồi đi hỏi người khác.”Cũng không quan tâm xem Thẩm Linh ở phía sau có bị cô chọc cho tức điên không, Trì Đông Chí hào hứng đi về nhà, không có taxi cũng không có xe bus, dọc đường đi đều tươi cười, vừa cười vừa khóc, giống như một người ngoài cuộc bước đến xem trò vui, trò vui này không có ai thắng, làm sao lại không buồn cười khi về nhà ăn một bữa cơm, tắm rửa xong, gọi điện thoại di động cho Lương Hạ Mạt. Bấm số, không có người nghe, tiếp tục bấm số, tiếp tục không có ai nghe, bám lấy không tha, rốt cuộc cũng có người nghe, là một giọng nữ khàn khàn.“Chào cô……Được, kỹ sư Lương đang làm việc, cô có chuyện gì có thể nhắn lại, hoặc là…..Chuyển lời.”“Cô là ai thế.” Trì Đông Chí quát to, dọa cho cô gái nói lắp bắp.“Tôi……Tôi……Tôi…..Tôi là Vệ Hồng Kỳ.”Trì Đông Chí cau mày suy nghĩ, hẳn là cô gái mà mấy ngày trước xuất hiện cùng với Lương Hạ Mạt. Cô nhịn không được khẽ cười một tiếng, rõ ràng cô gái nhỏ này có gương mặt và thân thể nhỏ bé, làm sao lại không sợ hãi chứ?“Vậy phiền cô chuyển lời cho Lương Hạ Mạt, cha anh ấy đang đợi anh ấy về ăn cơm.”“Cha anh đang đợi anh về nhà ăn…..”Điện thoại cúp xuống bộp’ một Đông Chí liền ném điện thoại di động, dọa chết người Hạ Mạt sau khi cúp điện thoại liền nổi giận đùng đùng, vừa nãy ở tiểu khu anh cũng nhìn thấy Trì Đông Chí, buổi sáng còn nói với cô là buổi tối trực ban nên không thể quay về, trong nháy lại bị bắt trúng nhược điểm, anh còn lòng dạ nào sao? Gần đây không biết nổi điên cái gì, náo loạn đòi ly hôn với anh, nha đầu kia là tâm bệnh của anh, ngang ngược như vậy, cho nên khi gọi điện thoại anh không thể nhận, từ hồi tiểu học dóc đều cà lăm, còn phải phiền anh cúp điện thoại, vì thế, lộ rằng cha anh đang đợi anh về ăn cơm? Thua với trí tưởng tượng của cô luôn, cha anh đã đi gặp Chủ tịch Mao từ tám trăm năm trước rồi, với trình độ này chắc đang uống rượu cùng với các cụ già rồi. Cây xương sườn thứ hai Review Rating out of 10 based on 0 reviews. Giới thiệu Theo truyền thuyết, khi bẻ gãy cây xương sườn thứ hai ở bên trái, trái tim sẽ tan nát.... Trang của Trì Đông Chí Năm 15 tuổi cô nhìn thấy anh ấy nắm tay người khác đi về, trở về liền cởi váy cô. Năm 18 tuổi cô nhìn thấy anh ấy đi theo người khác học nghiên cứu sinh, trở về liền hành xử cô ngay tại chỗ. Năm 23 tuổi cô nhìn thấy anh ôm vai người khác trở về nước, trở về liền cầu hôn cô. Năm 27 tuổi, anh thích những cô gái độc thân sao, lần này đến lượt tôi chủ động, Lương Hạ Mạt, chúng ta ly hôn..... Lương Hạ Mạt Không bình thường nha..... Năm 15 tuổi cô đau bụng để cho anh xoa nắn, chỉ là anh tiện thể nghiên cứu cấu tạo cơ thể vợ tương lai một chút. Năm 18 tuổi cô dùng phim con heo quyến rũ anh, còn anh chỉ là hưởng thụ sớm một chút phúc lợi của người chồng. Năm 23 tuổi không phải em nói không kết hôn thì sẽ gả cho anh sao, không dám cầu hôn hả? Năm 27 tuổi, em lại nổi điên cái gì hả? Trì Đông Chí, tại sao em lại muốn ly hôn với tôi..... * * *

cây xương sườn thứ hai review