Trong Tam hoàng Bảo Lập hoàn của phái Võ Ðang có ba môn thuốc Thiên Trúc hoàng, Hồng hoàng và Ðằng hoàng cũng hay lắm. Lại thêm Ngọc Chân Tán nấy thì vết thương của Ðường tiền bối thì cần điều dưỡng trong hai tháng, tứ chi sẽ lành lặn ngay.
Truyện: Kết Hôn Chớp Nhoáng: Thiên Tài Bảo BốiTác giả: Xảo NhiThể loại: Ngôn Tình, Sủng, Tổng Tài-----Giới thiệu:Ông lão đang xem TV,
[Tác giả Nam An]Tác giả: Nam AnSố chương: 83 chươngNguồn cv: vespertine----o----Tiểu thiên kim nghèo túng X Đại tổng tài như lang như hổ-Anh trai cùng cha khác mẹ bắt cóc vị hôn thê của người khác cao chạy xa bay, vì để dập tắt lửa giận của đối phương, Trì Tịch bị mẹ làm thành ‘lễ vật’, đưa đến trên
Tần Bảo lắc đầu : – Nội tổ của tiểu tế sau trận đại ác chiến quần hùng hắc bạch tại chân núi Ngũ Hành sơn đã biệt tích cho đến nay con chưa tìm ra tung tích nội tổ. – Thanh Mạc Da hùng kiếm cũng biệt tích theo Thiên Tà lão tiền bối phải không?
Xem Thêm Nhiều Phim Hay: https://bit.ly/2UoZK3S Trọn Bộ BẢO BỐI CỦA QUÝ TIÊN SINH Thuyết Minh: https://bit.ly/3yIRhYT Download app Mango tại: https://bit
YbVps. Chương 03. Tác giả Vân Thất Nhi ║ Poster Diêu Di Thiên Kim ngồi xổm bên cạnh người nọ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào anh ta một hồi, nhận thấy đối phương đúng là lơ mình thật, cô hơi xấu hổ gãi má mấy cái. Nhưng nhìn những bông hoa xinh đẹp kia, Phó Thiên Kim quyết định không quan tâm thái độ của người này nữa, mà là chuyên tâm ngắm hoa. Đúng lúc này, từ xa truyền đến tiếng nói chuyện của hai cô gái. Bởi vì hoa viên của Tiêu gia thật sự quá rộng, lại có rất nhiều hoa hoa cỏ cỏ, từ cao đến thấp, từ thân bụi đến thân cây, tất cả chúng đều tranh nhau khoe sắc khiến cho người nhìn rất ấn tượng. Mà hai người Phó Thiên Kim là đang ngồi xổm, xung quanh hai người lại là bụi bụi hoa Tú Cầu rất đẹp, cho nên hai cô gái kia nhất thời không phát hiện ra hai người, vì thế bọn họ nói chuyện cũng không kiên dè gì. Phó Thiên Kim nhất thời bị lời nói của hai người đó hấp dẫn, liền ngóng tai lên để nghe. Giúp việc A nói “Bọn họ cho mình là ai chứ? Người muốn làm con dâu Tiêu gia nhiều không đếm xuể kia kìa, ở đây mà còn đưa ra điều kiện ở rể.” Giúp việc B liền phụ họa “Chứ gì nữa, ở đời còn có đứa con gái không biết xấu hỗ đi chọn chồng, mà còn chọn giữa hai người là anh em ruột nữa chứ, loạn luân, loạn luân hết.” Không phải chứ, như thế mà gọi là “loạn luân”? Không hiểu hai người này có biết mình đang nói gì không vậy? Phó Thiên Kim càng nghe càng cảm thấy buồn cười. Giúp việc A lại nói tiếp “Hôm nọ bà chủ vừa nghe nói đến chuyện bắt rể liền tức giận làm ầm lên một trận rồi, lần này bên kia lại nhắc nữa, bà chủ không điên lên mới lạ, xem ra cô con dâu sắp vào cửa này chưa gì đã khiến mẹ chồng tương lai không ưa nổi rồi.” Giúp việc B cao hứng nói “Cái này là dĩ nhiên.” Sau đó giọng cô ta có vẻ hơi buồn bực “Nhưng hai ông chủ hình như không phản đối đâu, xem ra chuyện ở rể này sẽ thành đấy.” Giúp việc A tức giận nói “Cô nói xem, bà chủ không lẽ lại để cậu hai đi ở rể sao?” Giúp việc B lập tức trả lời “Cái này sao có thể. Không phải nói là chọn một trong hai cậu chủ sao, còn cậu cả đấy.” Giúp việc A nghe thế liền liếc xéo cô bạn mình, bĩu môi nói “Nếu là cô, cô sẽ chọn cậu cả sao?” Nhìn thấy biểu tình như ăn phải mướp đắng của đối phương, giúp việc A hả hê trong lòng, sau đó nói với vẻ ghét bỏ “Thấy chưa, chúng ta không có cửa còn không muốn gả cho cậu cả, huống chi là con gái của Phó gia kia lại có quyền chọn lựa chứ. Có điên mới chọn gả cho cậu cả đấy.” Giúp việc B bĩu môi một cái “Cũng đúng! Cậu cả là một thằng ngốc, khó hầu hạ muốn chết, cả ngày không nói được một chữ, tôi còn tưởng là thằng câm cơ đấy, vừa ngốc vừa câm, trời ạ, lấy chồng chứ có phải lấy của nợ về thờ đâu.” “Này, nhỏ cái miệng thôi.” Giúp việc A vội kéo bạn mình một cái, sau đó cũng cảm thán “Phải công nhận rằng cậu cả có vẻ ngoài vô cùng tuấn tú, còn hơn cậu hai đấy, nhưng chỉ có cái mã đó thôi thì được gì, nếu muốn gả thì cũng phải là cậu hai chứ, muốn vóc dáng có vóc dáng, muốn đẹp trai có đẹp trai, quan trọng là người ta có tài, có tiền, tâm trí bình thường. Người như cậu hai mới là đối tượng trong mộng của mọi người nha.” Giúp việc B trêu ghẹo “Ha ha, chết cô nha, nếu để vú Lâm nghe thấy, xem xem bà ấy có lột da cô không. Ai không biết cậu cả là tối kỵ của vú Lâm, muốn cuốn gối nghỉ sớm hả?” “Sợ gì chứ, tôi chỉ nói sự thật thôi chứ có bịa ra đâu.” Tuy nói như thế, nhưng giọng nói của giúp việc A bất giác cũng nhỏ hơn rất nhiều “Cô nói xem, cậu cả thành ra như thế rồi, cô gái kia sẽ chọn cậu cả sao?” “Đương nhiên sẽ không chọn, chỉ có người bị thần kinh mới chọn cho mình một người chồng như thế.” Giúp việc B khinh thường nói. “Theo tôi thấy, để cậu cả đi ở rể nông thôn là quá phù hợp, dù sao cậu ấy cũng chẳng giúp ích được gì, ngoài việc chỉ biết trồng cây thôi.” Giúp việc A cười lên, giọng nói không giấu nổi sự châm chọc của mình, “Đúng đúng, người như cậu cả là thích hợp đi ở rể nhất. Nhưng con của cậu cả và cô gái kia sinh ra sẽ không ngốc sao?” “Phó gia lỗ vốn rồi.” “Ha ha.” Nghe đến đây, Phó Thiên Kim thật không phân biệt ra được đâu là giọng nói của hai giúp việc nữa, bên tai cô giờ đây chỉ toàn là lời châm chọc và sự hả hê của bọn họ. “Đừng bóp nữa, hoa sẽ đau đấy.” Đột nhiên lúc này vang lên một giọng nói trầm khàn, khiến Phó Thiên Kim giật mình nhìn lại, hóa ra giọng nói ấy là của anh chàng làm vườn kia. Theo tầm mắt không vui của đối phương, cô cúi đầu nhìn xem, lúc này mới phát hiện ra bản thân trong lúc vô thức, đã bóp chặt lấy một đóa hoa gần mình. “A! Xin lỗi.” Cô vội buông tay ra, nhỏ giọng xin lỗi. Nhưng khi nhìn đóa hoa xinh đẹp trong tay mình, từng cánh hoa rơi xuống đất, cô có chút không biết làm sao. “Cái này, xin lỗi, tôi không cố ý đâu.” Phó Thiên Kim áy náy nhìn anh. Nhưng nhìn biểu cảm lạnh tanh ở trên mặt anh, mấy lời phía sau, cô lại nói ra không được nữa. ***** “Đủ rồi, chuyện A Anh ở rể là điều không được, tôi không đồng ý. Hai nhà Tiêu Phó có giao hôn, tôi không có gì để nói, nhưng bắt A Anh đi ở rể Phó gia thì không được.” Trần Tình trừng mắt nhìn chằm chằm vào chồng mình, giãy tay ra, tức giận quát “Thằng bé sau này là người thừa kế Tiêu gia, nếu bắt phải chờ cháu nội ra đời, rồi lớn lên thì biết đến khi nào? Còn như Phó gia nhất quyết muốn bắt rể thì chọn lấy A Tuấn đi, thằng bé này là anh lớn, lấy vợ đương nhiên là nó tới trước rồi.” “A Tình, bà có biết mình đang nói gì không hả?” Khi nghe đến những lời cuối cùng của vợ mình, Tiêu Chí Minh giận không kìm nổi mà quát lên. Đây là lời nói của một người mẹ sao? Chuyện trước đây bà đối xử với A Tuấn tệ như thế nào, chẳng lẽ thời gian qua mười bảy năm khiến bà quên không còn gì cả? Thật lòng mà nói, ai trong hai đứa con này đi ở rể nhà người ta, ông cũng không muốn, không phải tự tôn đàn ông mà là tình thương ông dành cho con mình. Nếu chuyện đi ở rể không thể tránh khỏi, ông muốn người đi là A Anh mà không phải là A Tuấn, không gì cả, chỉ một việc A Anh nó có thể tự lo cho mình là đủ rồi. A Tuấn nó như thế, ở dưới mí mắt của ông còn bị mẹ nó và bà nội quá cố của nó khi đó đối xử như thế nào, ông cả đời này không thể nào quên được. Ông không thể làm gì hai người này bởi vì một là vợ mình, là người phụ nữ ông yêu và nhất quyết muốn lấy về. Người còn lại chính là mẹ ruột của mình. Ông có thể hiểu tâm trạng của họ lúc đó, ông cũng có thể không nhắc lại chuyện cũ này nữa, nhưng còn quên đi thì không. Nếu lúc đó ông có thể kịp thời nhận ra thì A Tuấn sẽ không như bây giờ. Thằng bé đơn thuần, không biết lấy lòng hay giao tiếp với ai, nếu rời khỏi tầm mắt của ông thì thằng bé sẽ còn như thế nào nữa. Nhưng A Anh lại khác, nó thông minh, lại hiểu chuyện, dù ở hoàn cảnh nào cũng dễ thích ứng được. Lại nói, ông tin tưởng cha mình, ông cụ chắc hẳn đã tìm hiểu qua và suy nghĩ kỹ càng nên mới có thể chấp nhận yêu cầu này của Phó gia. Ông cụ thương A Tuấn như vậy, chắc hẳn cũng có cùng suy nghĩ giống mình, chẳng phải ông cụ nhất quyết phải kêu A Anh về cho bằng được đó sao? “Ông xã!” Trần Tình không phục nhìn chồng mình, nhưng bà biết trong mọi chuyện ông có thể trao đổi hoặc nhường nhịn bà, duy chỉ đụng đến A Tuấn thì không thể. Nhưng mà chuyện lần này có liên quan đến tương lai hạnh phúc của A Anh, bà không thể lùi bước được. “Hừ! Ta còn chưa công bố người thừa kế đâu, con dâu nhọc lòng rồi.” Tiêu Diễn hừ lạnh một tiếng. Trần Tình chấn động nhìn lại cha chồng mình, trong lúc nhất thời không biết nên phản ứng thế nào? Trong lòng bà cứ có giọng nói hỏi Cha chồng không để A Anh thừa kế thì để ai đây? Đối mặt tình huống này, Cao Mỹ Nhã có chút đỡ không kịp, vội cười hòa nhã “Nhà mình cứ bình tĩnh cái đã.” Nói xong, Cao Mỹ Nha quay sang nhìn Trần Tình, cười nhẹ “Chị nhà nóng quá nên nghe không hết lời tôi nói rồi. Tuy cháu nhà mình là ở rể Phó gia thật, nhưng cậu ấy vẫn có thể tiếp tục làm những việc mà mình đang theo đuổi, chỉ khác là dọn về ở chung một nhà với con gái nhà tôi thôi, đây là thời đại nào rồi, đâu phải phong kiến, một khi ở rể là không còn quyền hạn gì nữa.” Trần Tình bị lời nói vừa rồi của cha chồng, nhất thời không dám nói gì nữa, chỉ trầm mặc ngồi đó tự bực bội một mình. Thật ra hôm nay Cao Mỹ Nhã đến đây là để nói lại một lần nữa giao kèo mà chồng mình đã bàn với ông cụ Tiêu Diễn mấy hôm trước, nói ra trước mặt mọi người trong nhà họ cùng nghe mà thôi. “Thật ra theo ý của chúng tôi, dù ai trong hai anh em nhà mình ở rể Phó gia, điều kiện vẫn như vậy, không riêng gì cháu nhỏ, kể cả Tiểu Thiên có chọn cháu lớn cũng sẽ thế thôi.” Cao Mỹ Nhã cười cười khẳng định. Những gì Phó Tử Hạo nói ngày đó, ông cụ vẫn còn nhớ rõ, theo những gì đối phương nói, ông cụ có thể khẳng định một điều, nhà họ Phó không hề xem trọng tiền tài của nhà ông, chẳng qua là tụi nhỏ chỉ muốn thực hiện nguyện vọng của A Nhuyễn mà thôi. Lại nói, thật ra Tiêu Diễn ông cũng không quan tâm chuyện không phân chia hay phân chia tài sản gì đó, dù sao nhà họ Tiêu có được thành tựu như ngày hôm nay, một phần cũng là nhờ khi xưa Phó gia tận tình giúp đỡ, nếu Tiểu Thiên nhận được phần tài sản gì của Tiêu gia, cũng là con bé xứng đáng nhận được. “Nói còn hay hơn hát.” Trần Tình nghe vậy liền lầm bầm, ai ngờ nói nhỏ vậy cũng bị chồng nghe được, ông trừng mắt nhìn bà một cái. Trần Tình thấy vậy bĩu môi quay mặt đi chỗ khác. Thật lòng mà nói, Trần Tình cũng được coi là một người phụ nữ khôn ngoan, biết nắm bắt sắc mặt người khác, lèo lái trong giao tiếp rất cẩn thận khiến cho những người từng tiếp xúc qua đều cảm thấy bà là một người phụ nữ rất khéo hiểu lòng người lại phóng khoáng. Nhưng đó là trường hợp bình thường, một khi đụng đến quyền lợi của con trai bà, đặc biệt là Tiêu La Anh thì bao nhiêu khôn khéo nhạy bén đều phao ra sau đầu, bà chỉ biết không thể để cho con bà chịu thiệt. Ở rể, nói ra chẳng vinh quang gì. Không biết lời nói vừa rồi của Trần Tình có bị Cao Mỹ Nhã nghe được không, chỉ nghe thấy Cao Mỹ Nhã nhàn nhạt nói “Nhà mình yên tâm, hôn lễ giữa hai đứa nhỏ chỉ tổ chức cho người trong nhà biết thôi, sẽ không công bố ra ngoài đâu, đừng sợ.” Tiêu Chí Minh càng trợn mắt nhìn vợ mình một cái. Lần này, Trần Tình làm như không thấy, cười mỉa đáp “Hi vọng mình nói được làm được.” “Đương nhiên.” Từ nãy tới giờ, Cao Mỹ Nhã đều dùng thái độ hòa nhã nói chuyện, nhưng lần này cũng chỉ đáp lại một tiếng lạnh tanh. Quả nhiên chọn ở rể là đúng, chứ nếu Tiểu Thiên mà làm dâu của bà Trần này, chắc chắn sống không nổi rồi. “Tiêu Chí Minh, làm ơn quản miệng vợ anh cho kỹ vào, đừng làm xấu mặt nhà ta nữa.” Tiêu Diễn thật sự tức giận với thái độ này của con dâu, nhưng ông là cha chồng, có những lúc không tiện nói gì, chỉ có thể gằng với con trai mà thôi. “Dạ, thưa ba.” Tiêu Chí Minh hơi đỏ mặt, đáp. Sau đó ông quay mặt qua, trừng mắt cảnh cáo vợ mình. “Để cháu chê cười rồi.” Tiêu Diễn cười làm lành với Cao Mỹ Nhã “Nói qua nói lại cũng không đi tới đâu, phải xem hai thằng cháu nhà bác, đứa nào có duyên với Tiểu Thiên nữa. Chúng ta cho bọn nhỏ gặp mặt nhau cái đã rồi bàn tiếp việc tổ chức hôn sự.” Nói xong, Tiêu Diễn quay sang hỏi con trai mình “A Tuấn giờ này chắc ở ngoài vườn nghịch hoa rồi, còn A Anh đã về chưa?” Tiêu Chí Minh nhíu mày, sau đó nhìn quản gia hỏi “Cậu hai về chưa?” Nghe quản gia nói còn không thấy, ông không khỏi có dự cảm chẳng lành. Trông thấy cha mình đang dần tối sầm mặt xuống liền nhanh nhẹn nói “Hồi tối con có gọi điện cho nó, bảo nó về. Nó cũng đồng ý nhưng có thể về trễ một chút vì sáng nay nó có cuộc họp hội đồng. Nếu kẹt xe hay có chuyện gì khác thì nó nhất định sẽ gọi điện thông báo cho con một tiếng, . . .” “Gọi hỏi nó xem giờ đang ở đâu.” Tiêu Diễn mất hứng nói, sau đó quay sang nói với quản gia “Chú đi ra vườn xem, xem thử có A Tuấn ở ngoài đó không? Có thì dẫn nó đi rữa mặt sạch sẽ rồi đưa nó đến đây. À, nhìn xem có con bé Tiểu Thiên ở đó luôn không, cũng gọi con bé đến đây luôn đi.” Quản gia đáp ứng một tiếng rồi đi nhanh ra cửa. Tiêu Diễn lúc này mới cười cười nhìn Cao Mỹ Nhã trò chuyện mấy câu, xem như cuộc trò chuyện dây dưa từ sáng đến giờ đến đây tạm chấm dứt. “Cái gì? Con đang dự tiệc cưới của bạn? Con có biết phân biệt chuyện nào nặng, chuyện nào nhẹ không hả? Cả nhà đều đang chờ con, mà con như thế được hả? Về ngay!” Tiêu Chí Minh thật sự giận, mặc dù đã cố khống chế âm lượng rồi, nhưng những người có mặt ở đây đều nghe thấy được. Cao Mỹ Nhã vốn đang cười, nghe vậy, trên gương mặt bà lạnh tanh không bày tỏ thái độ gì. “Về ngay, nghe không!?” Tiêu Chí Minh không muốn nói nhiều, đứa nhỏ này luôn hiểu chuyện vì sao hôm nay lại như vậy chứ? Khi nãy bị Trần Tình quậy một trận với người ta, bây giờ thì hay rồi, con trai cũng muốn cho hai lão già gần xuống lỗ này phải xấu mặt sao? Tiêu gia mình mấy chục năm cho người tìm kiếm người nhà của Phó gia, chẳng phải vì muốn đền đáp đại ân khi xưa và thực hiện giao ước của hai nhà do trưởng bối hứa hẹn sao? Nay người đã tìm được, cũng bàn đến chuyện hôn ước rồi, nhà người ta lại hiểu chuyện thông cảm cho mình như thế, còn mình thì sao, ba lần bốn lượt làm khó người ta. Nhìn sao cũng giống như Tiêu gia chỉ đánh tiếng muốn báo đáp người xưa với mọi người để lấy tiếng thơm, nhưng khi tìm được người lại khi dễ bọn họ đủ điều. Mặt mũi này đều bị vứt xuống sông hết rồi. > Bên đầu dây bên kia truyền đến giọng nói đầy nghi hoặc của Tiêu La Anh. Chỉ trách loa điện thoại của Tiêu Chí Minh quá tốt, một câu này đều để mọi người nghe được. Sắc mặt của Cao Mỹ Nhã bây giờ muốn cố cũng không hề tốt lên được. “Cô Trần, đây là tác phẩm của cô à?” Tiêu Diễn giận run người, nhìn con dâu chằm chằm, nếu không phải cái danh “cha chồng, nàng dâu” này, ông rất muốn tát cho đối phương một cái. Thật là mất hết mặt mũi rồi. Trần Tình lúng túng không biết nói gì, đành gồng mình, xem như không nghe gì, vẫn ngồi đó cúi đầu xem móng tay của mình. Vì tương lai của A Anh, bà chỉ có thể đứng ra tranh thủ cho con mình thôi. Ông nội, thậm chí là cha ruột của thằng bé, đều chẳng thể trông chờ được. Dù A Anh có tài giỏi đến đâu, một khi để người khác biết được, đường đường người thừa kế của tập đoàn lớn nhất nhì thành phố A cùng nhiều bất động sản của Tiêu gia, lại đi ở rể nhà nghèo, mới nghĩ thôi đã chịu không nổi rồi. Trần Tình biết, cha chồng và chồng mình đang rất bất mãn về bà, nhưng bà cũng rất hiểu người nhà của mình, bà biết dù cho bọn họ có bất mãn hay tức giận như thế nào thì chỉ nói bà được vậy thôi, đóng cửa rồi bị bọn họ giáo huấn như thế nào, bà cũng không sợ người ngoài biết được. Quả thật để Trần Tình đoán đúng rồi, cha con Tiêu Diễn thật sự tức giận muốn công tâm rồi nhưng không thể trách mắng bà trước mặt người ngoài được, chỉ đành nói bà mấy câu, sau đó quay sang xin lỗi người ta. Cao Mỹ Nhã cũng không muốn lần đầu tiên gặp nhau liền vạch nát mặt ra nhưng thế, bà còn nhớ ở nhà có mẹ chồng đang trông mong nhìn thấy cháu nội bảo bối của mình lấy chồng đấy. Dù sao chuyện này cũng nằm trong dự liệu của hai vợ chồng bà, Tử Hạo từng nói cha con Tiêu Diễn là người thấu tình đạt lý, mặc dù người vợ có chút khó nhằn mỗi khi đụng đến đứa con thứ của bà ta, nhưng dù sao nhà mình cũng không muốn ăn gắt gao gì nhà họ, cho nên làm sao để hai nhà đều thoải mái là được. Ngày đó sau khi nghe mẹ chồng nói muốn tìm nhà họ Tiêu thực hiện lời hứa hôn ước, Cao Mỹ Nhã và chồng đã cãi nhau rất nhiều, nhất là sau khi điều tra về hai đứa con này của Tiêu Chí Minh. Theo ý bà, nếu phải kết hôn, vậy cứ chỉ thẳng đứa con thứ Tiêu La Anh cho Tiểu Thiên, nhưng chồng bà không chịu, muốn để gặp mặt bên kia nói chuyện xem sao. Ngoài mặt, bà nhường nhịn vì không muốn mẹ chồng buồn lòng, mà vợ chồng bà cũng có thể vì nhiều trận cãi vả lại xa cách, đặc biệt là Tiểu Thiên, con bé cũng đã đứng ra nói thẳng với hai vợ chồng bà như vậy rồi, bà cũng chỉ có thể nhận mệnh. Nhưng thâm tâm, bà vẫn muốn chọn người tốt cho con gái mình. Nhưng giờ, bà nghĩ lại rồi, người bà coi là lựa chọn tốt nhất, chưa chắc đã tốt. Tiêu La Anh này cũng không tốt như những gì đối phương thể hiện ra ngoài. Một lát nữa, bà phải quan sát kỹ đứa con lớn của nhà này thế nào mới được. Tiêu Chí Minh giận tái mặt, quát lớn vào điện thoại “Đi về ngay cho ba!” Ngữ khí mười phần không cho chống cự lại. Trần Tình nghe vậy liền sốt ruột, tuy biết chồng mình quả thật giận không nhẹ, nhưng bây giờ bà cũng bất chấp, một khi A Anh nghe lời, thật sự trở về nhà chính liền tiêu thật rồi. Chẳng lẽ muốn bà trơ mắt nhìn A Anh ở rể thật sao? “Chú Phục đâu, sao đi kêu cậu cả vào nhà mà lâu thế, không thấy người ta đang chờ à?” Trần Tình vội vàng hét tên của quản gia lên. Lời này chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa, lửa cháy càng lan rộng cả. Hai tay Tiêu Diễn đang cầm đầu gậy đều run lên vì giận, môi ông cụ mím chặt lại, như đang khắc chế điều gì. Cao Mỹ Nhã có tiếng là lý trí nhất cũng nghe không nổi nữa. Cũng may người đến hôm nay là mình, đổi lại là Tử Hạo thì đã lật bàn bỏ đi từ lâu rồi. Nhưng mà nếu bà ngồi đây lâu chút nữa, cũng không chắc chuyện kết thân này sẽ thành nha. Có lẽ phải xin lỗi mẹ chồng một tiếng rồi. “Mọi người không cần tranh cãi nữa.” Phó Thiên Kim cười nhẹ đi vào, đưa mắt nhìn một lượt mọi người có mặt ở nơi đây, sau đó ánh mắt rơi trên người Cao Mỹ Nhã. Giọng nói vô cùng chậm rãi mà rõ ràng “Người con muốn lấy là Tiêu La Tuấn.”
Bạn đang đọc truyện Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh của tác giả Linhh yy. Còn cô một thiên kim cao quý, được ba mẹ yêu chiều hết mực,tính tình có hơi ngang bướng một chút, nhưng không cản được sự dễ thương tinh nghịch của cô, điều này làm anh say mê cô không yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu hay Cực Phẩm Đại Tiểu Thư.
Chương 1. Tác giả Vân Thất Nhi ║ Poster Diêu Di Tháng 7, từng trận mưa ngâu rả rích. . Trước cổng căn biệt thự cổ kính màu trắng duy nhất ở ngoại ô thành phố V, một cô gái đứng dưới màn mưa ngâu, che một chiếu ô màu lam dịu dàng đang ngẩng đầu lên, phóng tầm mắt nhìn thẳng vào bên trong cánh cổng cao trước mặt. Cô gái nheo nheo mắt, hết nghiêng đầu sang trái rồi nghiêng sang phải, do dự một hồi mới bước đến gần cánh cổng lớn, nhấn chuông. Tiếng chuông vang lên một hồi, cuối cùng cũng nghe được tiếng người bên trong đáp lại. “Xin hỏi, cô muốn tìm ai?” “Cháu đến tìm ông Tiêu Diễn, xin hỏi ông ấy có ở nhà không ạ?” “Cô có hẹn trước chứ?” “Không có, nhưng bác có thể nói lại giúp cháu với ông ấy một tiếng không ạ? Nói với ông ấy là có cháu gái của Phó Nhuyễn đến tìm.” “Được rồi, tôi sẽ nói lại, cô chờ một chút đi.” Giọng nói của bác giúp việc mang theo chút bất mãn, nhưng vẫn cố nói lại một câu xem như là lịch sự với cô. “Làm phiền rồi.” Cô gái cũng đáp lại, mình đến tìm người ta đương nhiên phải nhẫn nhịn chút, không vui cũng phải tỏ ra bình thường chứ, không đúng sao? Chưa đến mười phút, giọng nói bên trong chuông cửa lại vang lên “Mời cô vào.” Giọng nói của bác giúp việc khi nãy bỗng thay đổi hẳn, nhiệt tình lạ thường, còn có thể nghe được tiếng thở dốc như thể vừa chạy rất vội của bà ta. Cửa mở ra, cô gái bước chân đi vào. Một bác gái trung niên tuổi ngoài bốn mươi đứng trước cửa nhìn cô như muốn đánh giá xem rốt cuộc là người nào mà ông chủ lớn lại kích động muốn gặp đến như thế. Người đến là một cô gái khoảng hai mươi, hai mươi mốt tuổi, dáng người cao dong dỏng, mái tóc đen dài được cột thành đuôi ngựa thật cao, làn da bánh mật đúng chuẩn của người Châu Á. Trên người cô gái mặc một chiếc áo sơ-mi màu tím nhạt, quần jean dài ôm trọn đôi chân thon gọn của cô, một chiếc cặp màu nâu mang chéo trên người, thoạt nhìn rất giống một sinh viên “bình dân”, càng nhìn càng thấy cứ y như là đến đây để tiếp thị vậy. Nhưng không hiểu sao, khi ông chủ lớn vừa nghe đến có “cháu gái của Phó Nhuyễn” đến tìm lại gấp gáp cho mời như vậy, cũng rất may mắn khi mà bà đã không đuổi cô gái này đi ngay mà là quay vào hỏi lại, nếu không, sao được ông chủ lớn mở miệng hứa thưởng thêm tiền cho bà vào cuối tháng này chứ. Cô gái vừa bước vào nhà, được bác giúp việc nhận lấy chiếc ô, rồi mời cô đi thẳng vào bên trong. Trong phòng khách sang trọng và rộng lớn, chỉ có hai người đang ngồi uống trà, một người là một phu nhân khoảng bốn mươi, cả người toát ra vẻ quý khí của một bà chủ nhà giàu quyền thế, người này chính là con dâu của Tiêu Diễn, Trần Tình. Bà Trần Tình hiện tại đang đưa mắt đánh giá xem người đến tìm cha chồng của mình là người thế nào, nhưng trong mắt bà lúc này, nhìn ngang nhìn dọc chỉ thấy đối phương là một con nhóc nghèo khó mà thôi, thật là có chút. . . . . Trong mắt Trần Tình không khỏi hiện lên sự khinh thường trần trụi dành cho cô, vậy nên cô nhận ra đối phương không thích mình cũng là điều dễ hiểu thôi. Người còn lại là một ông cụ tuổi ngoài sáu mươi đang ngồi trên sofa, gương mặt đẹp lão, chứng tỏ khi còn trẻ, ông cũng là một mỹ nam. Lớn tuổi là vậy nhưng ông có một đôi mắt trông vẫn rất anh minh, ông cụ đang nhìn chằm chằm vào cô, dần dần đôi mắt ông cụ như lóe sáng, tâm tình xúc động đứng lên, đi nhanh về phía cô. Cô gái nhanh nhẹn đi đến bên ông cụ, thật lòng là sợ ông cụ vì đi quá nhanh mà ngã mất. “Giống, thật sự rất giống.” Tiêu Diễn kích động thốt lên khi nhìn rõ gương mặt của cô gái đang đứng trước mặt ông. “Ông là đang khen con giống bà nội Phó Nhuyễn của con sao?” Cô gái đỡ Tiêu Diễn ngồi xuống ghế, gương mặt tươi cười, nhẹ nhàng nói. “Quả thật cháu rất giống bà ấy hồi còn trẻ. Cháu là cháu nội của bà ấy sao? Bà ấy vẫn khỏe chứ?” Tiêu Diễn nhìn cô không chớp mắt, như thể ông đang được nói chuyện với Phó Nhuyễn của bốn mươi mấy năm về trước vậy. “Dạ phải, cháu là cháu gái duy nhất của bà ấy, tên là Phó Thiên Kim. Nội cháu dạo này không được khỏe lắm, hiện đang nằm trong bệnh viện để tịnh dưỡng.” Phó Thiên Kim ngồi bên cạnh ông cụ Tiêu, thẳng thắn nói ra tình hình thực tế. Quả thật là vậy, cô đã đến đây rồi thì cũng không muốn nói chuyện có lệ với ông ấy. Sự thật là bà nội của cô đang rất yếu nếu không, cô cũng không cần đến Tiêu gia một chuyến này. “Sao cơ? Bà ấy như thế nào lại nằm bệnh viện, bây giờ ra sao rồi?” Tiêu Diễn giật mình, cuống quýt hỏi. Ông thật không ngờ sau ba mươi mấy năm mới nhận được tin tức của bạn hiền, lại là nhận được tin bà ấy nằm viện, không quá dọa người sao. Riêng Trần Tình khi nghe cô nói thế liền bĩu môi, mỉa mai ra mặt. Nói vậy cô gái này đến Tiêu gia là muốn nhờ vả tiền nông để trị bệnh cho người bà ốm yếu đang nằm viện kia? Tưởng Tiêu gia là trại tế bần à? Trần Tình nhướng nhướng mày, chép chép miệng mấy cái, hiện tại loại người nào cũng có. Tiêu Diễn ngồi xoay lưng về phía con dâu mình cho nên không thấy được mấy động tác nhỏ này của bà. Nhưng Tiêu Diễn không thấy không có nghĩa là Phó Thiên Kim cô cũng không thấy, nhưng cô lơ đi, xem như đối phương không có mặt ở đây thôi. Dù sao người không hoan nghênh ta, ta vì sao phải cố úp mặt nóng vào mông lạnh của người làm gì chứ? “Ông yên tâm, nội con đã qua nguy kịch rồi. Tuy nội vẫn còn yếu, nhưng ông cũng đừng quá lo lắng. Nội bảo con đến đây tìm gặp ông là có chuyện muốn nói với ông.” Phó Thiên Kim nhẹ nhàng trấn an ông cụ. “Thế thì tốt, thế thì tốt! Nội cháu muốn nói gì với ông sao, cháu cứ nói ra xem nào.” Tiêu Diễn như thở phào nhẹ nhõm, ông cụ là còn muốn gặp người sống để có thể cãi nhau với bà cụ Phó đấy. “Ông nhận ra nó chứ?” Phó Thiên Kim kéo ống tay áo trái lên, để lộ ra chiếc vòng ngọc cẩm thạch màu đỏ đeo ở trên tay mình, đưa về phía ông cụ. Tiêu Diễn nhìn chiếc vòng ngọc màu đỏ trên tay cô, nếu nhìn kỹ sẽ thấy mặt trong chiếc vòng có khắc chữ “Tiêu” của Tiêu gia, là vòng ngọc gia truyền chỉ truyền lại cho con dâu của Tiêu gia “Nhận ra chứ, đây là vật đính ước của hai nhà Tiêu Phó chúng ta mà.” Nói đến việc này, ông cụ không khỏi hoài niệm chuyện cũ “Năm đó chính tay mẹ của ông trao cho bà ấy. Nhưng rất đáng tiếc, sự việc không thành, ông với bà ấy không có duyên phận làm vợ chồng, mẹ ông cũng đã nói qua, bảo bà ấy hãy giữ lại, làm vật đính ước cho thế hệ sau này của hai nhà. Nhưng không ngờ, sau khi bà ấy kết hôn liền mất liên lạc với nhau, thoáng cái đã qua gần bốn mươi năm rồi.” Mà năm xưa, cũng vì chiếc vòng tay này, vợ của ông đã hậm hực với ông rất lâu, lâu đến khi mất. Trần Tình vừa nghe cha chồng nói vậy liền giật mình, cả người ngồi thẳng lại, đưa mắt nhìn chằm chằm vào chiếc vòng ở trên tay Phó Thiên Kim. Năm đó Trần Tình từng nghe mẹ chồng trong lúc bực tức có nhắc đến vật gia truyền chỉ truyền lại cho con dâu của Tiêu gia này, bởi vì mẹ chồng không có vật này, thì phận làm dâu con như bà, làm sao dám mở miệng hỏi kỹ về nó. Chuyện này vẫn luôn cất giữ ở dưới đáy lòng bà bấy lâu nay, mặc dù bà đã hạ sinh cho nhà họ Tiêu hai đứa con trai, nhưng bà cứ thấy thiếu thiếu gì đó, không biết đến sự tồn tại của nó thì thôi, nhưng đã biết được có vật biểu thị cho thân phận “dâu con nhà họ Tiêu” rồi, thì bà lúc nào cũng cảm giác “danh không chính, ngôn không thuận”, ngồi ở vị trí này cũng có chút lo được lo mất. Nay vật đó lại xuất hiện ở ngay trước mắt bà, còn là ở trên tay của một đứa con gái khác. Trần Tình đưa mắt nhìn kỹ cô gái trước mặt lần nữa, trong lòng bà có một cảm giác bất an nổi lên. Ngược lại với tâm trạng rối rắm của con dâu, Tiêu Diễn lại rất vui mừng, lâu rồi ông mới nhìn thấy lại vật này, nói như vậy phải chăng hai nhà Tiêu Phó cuối cùng cũng trở thành thân gia “Nói như vậy, cháu đến đây là vì chuyện này?” “Dạ phải, nội cháu là vì chuyện năm xưa mà chấp niệm cho đến bây giờ. Nội nói, người xưa đã không thành, ngày nay, nội muốn cháu mình thực hiện lời giao ước năm xưa của nội, cho dù nội có ra đi cũng sẽ thanh thản.” Nói tới đây, Phó Thiên Kim thoáng dừng một chút. “Bà ấy nói lời gì xúi quẩy như vậy.” Tiêu Diễn nhíu mày, bực bội nói hơi lớn. Nhưng cũng nhờ vậy, Phó Thiên Kim mới hoàn hồn lại, khẽ cười “Dù sao đây cũng là tâm nguyện của nội cháu, còn có thực hiện được hay không vẫn phải nhà mình đáp lại mới được. Đáng lý chuyện thế này nên là cha mẹ cháu đến đây, hỏi ý ông thế nào chứ không phải cháu, nhưng hiện tại cha mẹ cháu không thể dứt ra được, nên để cháu đến gặp ông trước. Không biết, ông nội nghĩ thế nào về việc kết thân này?” “Ông dĩ nhiên cũng muốn như thế, ông chấp nhận. Bây giờ cháu có thể đưa ông đi gặp bà nội của cháu, được chứ?” Tiêu Diễn sảng khoái đáp ứng. “Kìa ba, sao ba lại tự quyết định như thế? Ít nhất cũng nên hỏi qua ý kiến của xấp nhỏ chứ?” Trần Tình hoảng hốt la lên ngăn cản. “Hừ, thế lúc cô và thằng con bất trị kia tự ý lấy nhau có thông qua ông già này một tiếng nào không?” Tiêu Diễn híp mắt nhìn con dâu mình một cái. Chuyện hai nhà Tiêu Phó có lời hứa hẹn kết thân gia đã có từ lâu, những đứa nhỏ của hai nhà đều được thông báo từ khi còn nhỏ, rằng bọn chúng lớn lên sẽ thành vợ thành chồng với nhau, chẳng qua là mãi đến giờ vẫn chưa thực hiện được lời hứa hẹn này. Đáng lý lúc đó ông và Phó Nhuyễn sẽ đến với nhau, lời hứa năm nào sẽ thực hiện được, nhưng cuối cùng ông lấy người khác, còn bà ấy cũng gả cho người ta rồi sau đó không có tin tức gì. Mẹ ông cứ canh cánh việc này mãi cho lúc mất, dặn dò con cháu đời sau nhất định phải thực hiện lời hứa này, chỉ khi nào chúng qua tuổi ba mươi mà bên Phó gia không có tin tức gì, thì chúng mới có thể tìm người khác để cưới gả. Thằng con trai của ông lúc trước cũng phải vậy, phải qua ba mươi tuổi mới được lấy vợ, ai dè nó tự ý lấy đứa con dâu này về nhà năm hai mươi chín tuổi, lúc đó Trần Tình đã bụng mang dạ chửa rồi, hỏi xem có đáng giận không chứ? Mẹ ông lúc đó vẫn còn sống, bà cụ giận lắm, vậy nên không hề cho đứa cháu dâu này sắc mặt tốt mãi cho đến lúc mất. Vậy nên lời hứa kết thân với Phó gia, ông nghĩ không ai có thể nhớ dai hơn đứa con dâu này được, chẳng qua là không muốn thừa nhận thôi. “Con dâu không có ý đó, cha đừng giận, không tốt cho huyết áp của cha đâu.” Trần Tình biết mình đã lỡ lời khiến cha chồng nổi giận, bèn cười xòa làm lành. “Được rồi, ý ta đã quyết đừng nói gì nữa.” Tiêu Diễn nghiêm mặt nói với con dâu, thoáng cái quay người liền tươi cười ôn hòa nhìn cô cháu dâu tương lai này, càng nhìn, càng thấy thật thuận mắt, ông cụ dùng giọng hòa ái nói với cô “Tiểu Thiên, chờ ông mặc thêm áo rồi chúng ta đi gặp bà nội của cháu thôi.” “Dạ.” Phó Thiên Kim gật đầu đồng ý, ngồi chờ ông cụ đi mặc thêm áo ấm. Bỗng nhìn thấy ánh mắt chán ghét của Trần Tình nhìn mình, cô mím miệng cười một cái với bà. Trần Tình thấy thế liền càng thêm chán ghét, khẩy cười khinh miệt, quay mặt đi chỗ khác. Lúc rời đi, Thiên Kim hơi mím miệng cười gật đầu với bà một cái, bày tỏ lời chào tạm biệt với bà, người rất có thể là “Mẹ chồng tương lai” của cô. Còn kêu cô phải tươi cười bắt chuyện với bà ấy, thì cô không làm được, bởi người ta có ưa gì mình đâu, biểu hiện ra mặt rõ rành rành như vậy, cô cũng ngại lắm. Động tác này của Thiên Kim lại khiến Trần Tình càng thêm khó chịu ở trong lòng. Đúng là con nhóc thiếu giáo dưỡng mà, người như vậy mà muốn làm con dâu của bà sao, người ngoài mà biết được, mặt mũi của Tiêu gia mất sạch rồi, mà mặt mũi của bà cũng chẳng khá hơn được. Nghĩ lại, bà vội vàng nhấc điện thoại bàn lên, bấm một dãy số thuộc nằm lòng, điện thoại vừa thông, bà liền gấp gáp hoang mang nói, “Ông xã, làm sao bây giờ, vừa rồi. . . .” ***** Tại bệnh viện Hòa Ái của thị trấn Thôn Điền, thuộc tỉnh Sơn Châu, thành phố A. Sau ba tiếng ngồi máy bay từ thành phố V đến thành phố A, lại thêm một tiếng rưỡi ngồi taxi đến bệnh viện. Cả người Tiêu Diễn đã muốn rã rời, nhưng ông cụ không muốn nghỉ ngơi, một đường đi thẳng đến bệnh viện. Hiện tại, ông cụ đã có mặt trong phòng bệnh của Phó Nhuyễn đang nằm. Sau một hồi tay bắt mặt mừng với bà cụ Phó Nhuyễn sau bấy nhiêu năm gặp lại, lúc này bầu không khí trong phòng chùng xuống. Tiêu Diễn thở dài một tiếng khi nhìn đến gương mặt hốc hác của bà, nắm lấy bàn tay gầy yếu trong tay không khỏi run run vì sợ mạnh tay sẽ là gãy nó mất. “Nhuyễn à, bà thấy không khỏe chỗ nào vậy?” Tiêu Diễn ngồi bên cạnh giường bệnh, nhìn gương mặt trắng nhợt của bà cụ Phó Nhuyễn mà đau lòng. Vốn trước đây Phó Nhuyễn là một cô gái mập mạp, mũm mĩm đáng yêu nhường nào, nay lại gầy trơ xương đến đáng thương thế này, thật đúng là bệnh tật tàn phá con người mà. “Bệnh người già ấy mà, có gì lo chứ, trời kêu ai nấy dạ thôi. Ông đừng có nói là đang khóc đó nha?” Bà cụ vẫy vẫy tay, không để tâm bệnh tình của mình lắm, nhưng vẫn không quên chọc bạn già một tiếng. “Bà đó, cái tính hay trêu chọc này vẫn chẳng thay đổi gì cả.” Tiêu Diễn cười lắc đầu với bà cụ, ông cụ muốn tỏ ra “thâm tình” một hồi cũng không được với đối phương mà. Nhưng người vẫn lạc quan thế kia, đúng là điều đáng mừng. “Ầy! Già rồi, cứ hay nghĩ ngợi về chuyện ngày xưa. Đặc biệt là lúc nằm một chỗ, yên tĩnh thế này. Lời hứa năm xưa giữa hai nhà có từ đời cha mẹ chúng ta, vậy mà giờ chúng ta đều đã có cháu hết cả rồi mà vẫn chưa thực hiện được, đến lúc xuống đó gặp mặt cha mẹ, tôi không dám nhìn mặt bọn họ a. . . . .” Phó Nhuyễn thở dài nhìn trần nhà nói, giọng không giấu nỗi sự nghẹn ngào. “Thì tôi cũng vậy thôi. Trước lúc mất, mẹ tôi cứ nắm chặt lấy tay tôi, dặn dò tôi nhất định phải thực hiện lời hôn ước giữa hai nhà. Mà bà nhìn xem, bao nhiêu năm tôi cho người tìm kiếm tung tích của bà và sấp nhỏ, nào có được đâu.” Tiêu Diễn cũng thở dài nói. “Vậy là ông đồng ý hả? Bọn nhỏ liệu có cảm thấy bị ông bà già chúng ta ép buộc không nhỉ?” Phó Nhuyễn hơi mỉm cười hỏi. “Mặc kệ bọn chúng có chịu hay không, áo mặc sao qua khỏi đầu. Hơn nữa. . . .” Tiêu Diễn cố tình cúi đầu lại gần bên tai bà cụ, nói nhỏ “Không sợ bà giận, cứ bắt chúng kết hôn thời gian, nếu sau này ở với nhau mà không hợp, thì muốn chia tay thì chia tay, dù sao chúng ta cũng kết thân gia rồi mà, lúc đi gặp cha mẹ cũng không sợ họ nói gì mình.” Phó Nhuyễn trợn mắt nhìn ông cụ, cũng cố tình hạ giọng nói “Tôi cũng nghĩ y như ôngvậy.” Hai người bỗng nhìn nhau một lúc, sau đó liền phá lên cười ha ha rất vui sướng. Hai người bọn họ vẫn ăn ý như ngày nào a. “Mà sao Tiểu Thiên lại mang họ Phó của bà vậy, tôi nhớ ông nhà mang họ Kiều mà?” Tiêu Diễn cố hòa hoãn lại hơi thở vì cười nhiều quá, bỗng chợt nhớ ra vấn đề này, liền thuận tiện hỏi luôn. “Đừng nhắc lại tên sở khanh đó nữa, chết bên Úc rồi, chết rồi mà còn không quên cắm trên đầu tôi một cái sừng to chảng. Con tôi sinh ra thì mang họ tôi là điều dĩ nhiên thôi, chẳng liên qua gì tới tên “Qua cầu rút ván” đó cả.” Phó Nhuyễn nhớ lại người chồng bội bạc kia, dù chuyện xảy ra đã nhiều năm, nhưng mỗi khi nhắc tới, bà cụ luôn tức anh ách như vậy. “Khốn nạn như vậy?” Tiêu Diễn nghe thấy cũng tức giận thay bà cụ, nhớ lúc đó, tên kia còn đứng trước mặt ông, vỗ ngực hứa hẹn sẽ mang lại hạnh phúc cho bà, vậy mà. . . . . Ông cụ hơi đau lòng hỏi “Sau đó bà đã đi đâu, tôi cho người tìm kiếm khắp nơi mà không có chút tin tức gì?” “Sau đó, hai mẹ con tôi được người cậu bà con xa đón qua Mỹ định cư cùng gia đình họ. Sau khi Tử Hạo lớn lên có công ăn việc làm ổn định, tôi lại muốn trở về quê hương, thằng bé không an lòng tôi về một mình nên hai mẹ con cùng trở về. Sau nữa Tử Hạo lập gia đình, vợ chồng nó đều làm việc và sinh sống ở thành phố A, còn tôi chỉ muốn ở lại thôn quê sống một cuộc sống nhàn nhã nên bọn nhỏ đã mua một căn nhà ở đây cho tôi. Ui! Lúc đó hai vợ chồng nó cứ đi đi về về suốt, sau này Tiểu Thiên lớn chút, liền ở với bà già này, cuộc sống cũng yên tịnh hơn. Mà chắc do môi trường ở đây, nên tính cách con bé đó có chút lãnh đạm, không thích cái không khí sô bồ nơi phố thị.” “Tôi nhìn Tiểu Thiên cũng phải hơn hai mươi tuổi, vậy là bà về đây sinh sống hơn hai mươi năm mà bà không hề liên lạc với tôi một lần, bà có biết tôi đã cho người tìm bà cực khổ như thế nào không?” Tiêu Diễn càng nói càng giận, giận nhất là cái lũ đi tìm người kia, tìm gì mà người ta sống rành rành ở thành phố A hơn hai mươi năm mà tìm không ra là sao? “Tìm làm gì, tôi biết đời ông sinh ra chỉ một thằng con trai, tôi cũng một thằng con trai, tìm ông để bọn chúng lấy nhau à? Tuyệt tự đó, không biết hả.” Phó Nhuyễn lại nổi tính trẻ con lên, lại trêu chọc. “Vậy cũng nói được.” Tiêu Diễn trợn mắt trăn trối nhìn bà. “Chứ sao không nói được, chờ khi nào xác định có thể kết thân mới liên lạc chứ, đỡ mất thời gian của nhau nha.” Phó Nhuyễn dí dỏm nói. “. . . .” Vậy bà có biết tôi tốn biết bao nhiêu tiền bạc cho lũ đi điều tra tìm kiếm bà hay không hả, hơn bốn mươi năm đó, biết bao nhiêu tiền, biết không hả? * Bên trong phòng hai cụ đang trò chuyện vui vẻ với nhau, ở ngoài phòng bệnh, cha mẹ Phó cùng cô con gái Phó Thiên Kim cũng đang nhỏ giọng nói chuyện. Mẹ Phó nắm lấy tay của con gái mà vỗ vỗ an ủi, còn cha Phó thì im lặng ngồi đó nhìn hai mẹ con cô. Thiên Kim khẽ cười một tiếng, “Con thấy chuyện này cũng không có gì, cha mẹ đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Biết đâu người bà chọn, lại hợp với con hơn.” “Nói là nói như vậy, nhưng mà. . . .”Mẹ Phó hiện giờ cũng không biết nói gì hơn. “Con yên tâm, cha sẽ lo liệu chuyện này.” Nãy giờ cha Phó vẫn im lặng ngồi nghe vợ và con gái nói chuyện với nhau, đúng lúc này ông mới lên tiếng. Cô nhẹ nhàng gật đầu, trên gương mặt thanh tú là vẻ bình thản, đơn giản là cô quyết định chấp nhận chuyện hôn sự này, không phải là do ép bức mà thành.
Chương 07. Tác giả Vân Thất Nhi ║ Poster Diêu Di Phó Thiên Kim nhẹ nhàng ngồi lên giường, nhưng lại khiến Tiêu La Tuấn giật mình, cảnh giác nhìn cô chằm chằm, cô có chút cười khổ. “Anh đang sợ gì vậy?” Cô nhỏ nhẹ hỏi, đổi lại là sự im lặng không người đáp. “Anh không thích trong nhà có nhiều người sao?” Cô vẫn kiên nhẫn, dịu dàng hỏi. Nhưng hỏi xong, cô lại cảm thấy có lẽ vấn đề này cũng không đúng, rõ ràng ở Tiêu gia, người làm có rất nhiều, cô lướt nhìn sơ thôi cũng đã gấp đôi số người hiện tại có mặt ở trong nhà mình rồi. “Hay là anh không thích có quá nhiều người nhìn vào anh?” Cô dè dặt hỏi. Một lát sau, Tiêu La Tuấn mới khẽ gật đầu một cái. Cô hơi mỉm cười, hóa ra vấn đề nằm ở đây. Trong phòng lại rơi vào im lặng. Cô mấp máy môi, lại nhỏ giọng hỏi “Anh có thích mèo con không?” Tiêu La Tuấn không phản ứng gì, cô tưởng anh không muốn nói chuyện nữa, không ngờ lúc này anh lại lắc đầu. “Anh không thích mèo con à?” Tiêu La Tuấn nghĩ nghĩ, nhỏ giọng nói “Không biết.” Sau khi nghiệm nghiệm câu trả lời của anh, cô đoán có lẽ anh không biết con mèo trông như thế nào, cô bèn dò hỏi “Anh thấy qua mèo con chưa?” Lần này Tiêu La Tuấn cho đáp án rất nhanh, anh lắc đầu mấy cái. “Anh có muốn xem không? Con mèo mẹ nhà em tháng trước mới sinh mấy nhóc tỳ dễ thương lắm.” Thế là đằng trước náo nhiệt ăn uống, nhà sau yên ắng chỉ có cô và Tiêu La Tuấn đang ngồi chồm hỗm sau đống củi để rình xem mèo con. Bởi vì mèo mẹ rất cảnh giác, nếu nó phát hiện có người dòm ngó đám con của nó, nó sẽ dời ổ đi ngay, lúc đó muốn kiếm ổ mới của nó cũng sẽ mất chút thời gian. Mèo mẹ là một con mèo trắng muốt, nhưng sinh ra ba nhóc tỳ lại là hai bé tam thể, một bé lông xám. Sau một tháng thì ba bé mèo con đều đã mở mắt, hiện giờ là giai đoạn chúng tập đi, nhìn ba bé run run bước đi dưới sự giám sát của mẹ, quả thật đáng yêu vô cùng. Cô quay sang nhìn anh, thấy hai mắt anh long lanh nhìn chằm chằm vào chúng, cô nhỏ giọng “Thích không?” Anh liền gật đầu không chút do dự, cô lại nhỏ giọng nói tiếp “Qua chút thời gian, mấy bé mèo đi cứng, em bế chúng ra cho anh ôm nhé, chịu không?” Tiêu La Tuấn có chút do dự, anh lại nhìn mấy bé lông xù đằng kia, hơi bất an gật đầu. Cô mỉm cười nhìn anh một cái, sau đó đưa mắt nhìn mấy bé mèo con cùng anh. Trần Tình muốn đi toilet, mà cái toilet chết tiệt của nhà này lại nằm rời nhà chính, muốn tới đó phải tới nhà sau, đi ngang qua nhà bếp. Lúc bà giải quyết xong, đang thầm chửi bố cục của nhà này, liếc mắt liền trông thấy một màn hai người bọn họ đang ngồi xổm làm gì đó ở nhà chứa củi. Trần Tình đưa mắt nhìn con trai mình ngồi xổm ở đằng kia, trong mắt lay động, không biết nghĩ gì. * Trời vừa sập tối thì mưa cũng dứt, mà “Tiệc cưới” này coi như hoàn thành tốt đẹp mà không có mặt cô dâu chú rể. Người nhà Cao gia rời đi trước, sau đó đến Tiêu gia, và cuối cùng là cô bạn thân Lâm Trinh Trinh. Trước khi đi, Lâm Trinh Trinh còn không ngừng kéo tay nói nhỏ với cô, “Này, tớ không thấy chú rể ra sao nhưng thật ra em trai của chú rể cũng được quá đó hả, thiết nghĩ anh trai cũng sẽ không tệ chút nào, cậu được hời rồi.” Nói rồi còn dùng gùi trỏ chọt chọt vào người cô. “Cái con nhỏ này.” Phó Thiên Kim thật là bó tay với cô bạn mê trai này của mình. “Mà ~ không biết người ta có bạn gái chưa nhỉ?” Lâm Trinh Trinh đỏ mặt, ngượng ngùng hỏi nhỏ. Coi bộ đây mới là nguyên nhân chính cho việc “Kéo tay nói nhỏ” này đi. Nghĩ tới cậu em chồng này, thật tình là ấn tượng ban đầu không hề tốt chút nào, với lại cả buổi tiệc cô không hề tham gia cho nên chẳng rõ con người cậu ta ra sao. “Cậu ta phóng điện với cậu hả?” Phó Thiên Kim nhướng mày hỏi. “Làm gì có.” Lâm Trinh Trinh liền phũ nhận ngay, sau đó ỉu xìu nói “Nếu phóng thì mừng rồi, cả buổi cậu ta chỉ toàn ngồi đó, hoặc nói chuyện với mấy bác mấy chú, có chịu rời đi chỗ nào đâu, muốn đến gần bắt chuyện cũng không được.” Cô bèn vỗ vai bạn thân, thâm ý nói “Cũng may cậu không tới gần cậu ta, nếu không mẹ chồng tớ đương trường thiêu sống cậu ngay.” “Ặc!” Lâm Trinh Trinh trợn mắt, cúi đầu, hạ giọng thật thấp “Bộ bác ấy dữ lắm hả?” Nói nói, Lâm Trinh Trinh cố nhớ lại xem cả buổi tiệc hôm nay thế nào, thứ nhất, bác ấy ít đụng tới đồ ăn trên bàn, nước uống cũng là chai nước suối tự mang theo. Thứ hai, cũng chẳng thấy bác ấy đề cập tới việc muốn nói chuyện với cô dâu hoặc chú rể, thậm chí cũng không thấy bác ấy bắt chuyện với mẹ Cao, nhìn càng giống như là tới ăn tiệc hơn là người nhà thông gia. Thứ ba, hình như mỗi lần mình nhìn anh đẹp trai kia, bên tai đều nghe tiếng “Hừ, hừ” thì phải, ngồi bên trái bác ấy là mẹ Cao, bên phải là. . . . . “Thôi cũng trễ rồi, tớ, tớ về nha.” Lâm Trinh Trinh vội phất tay rồi leo lên xe máy chạy đi mất. Thiên Kim vào nhà, nhìn thấy mẹ và vú Lâm đang bận dọn dẹp, cô liền chạy tới phụ một tay. Thật ra chén bát gì đó đều được các mợ phụ giải quyết hết rồi, hiện tại chỉ còn một ít đồ còn sót lại để thu dọn thôi. Ai ngờ lại bị Cao Mỹ Nhã xua đuổi “Đi đi đi, hôm nay không cần con phụ, mau đi tắm rồi nghỉ đi.” Sau đó lại hạ giọng thật thấp, “Chú rể đang chờ nha.” Phó Thiên Kim đỏ mặt, nhìn mẹ mình một cái, thật muốn dậm chân với mẹ luôn. “Đúng đó, Tiểu Thiên, ở đây có bác với mẹ cháu là đủ rồi, mau đi tắm đi.” Vú Lâm cũng phụ họa. Cái này càng khiến mặt mày cô đỏ lự, cảm giác thật là xấu hổ không có chỗ chui, ngượng ngùng bỏ chạy lấy người. Lúc cô vào phòng, Tiêu La Tuấn đã tắm rữa xong, hiện tại đang ngồi xếp bằng trên ghế may xem sách. Cô bèn chạy tọt vào nhà tắm, không dám nhìn anh lâu. Kì cà kì kèo ở trong nhà tắm một hồi, cuối cùng cô cắn cắn môi, hít sâu một hơi mới bước ra. Tiêu La Tuấn anh vẫn là tư thế đó không đổi, Phó Thiên Kim cô lại bồn chồn cái gì nha. Nhìn nhìn anh, cô quay trở lại nhà tắm, lúc đi ra còn cầm theo một chiếc khăn sạch, chậm rãi đi tới chỗ anh. Tiêu La Tuấn đang chăm chú xem sách, đột nhiên trên đầu bị gì đó chụp lấy, anh hoảng hốt ngước đầu lên, thân thể là muốn bật dậy, nhưng nhìn thấy là cô, anh thoáng ngồi xuống. “Làm anh giật mình hả, xin lỗi nha.” Cô chán nản phát hiện ra mình vừa làm ra việc ngu ngốc gì, sau đó cười ngượng ngùng nói “Em thấy tóc anh còn ướt, để như vậy mà ngủ sẽ không tốt. . . . Anh, anh mau lau khô tóc đi.” Tiêu La Tuấn nhìn nhìn cô, sau đó chậm rãi để quyển sách xuống, lau khô tóc qua loa mấy cái rồi nhìn cô. Cô bị nhìn có chút không biết làm sao, hơi do dự, mím mím môi, đi tới gần dè dặt nói “Hay, . . . . để em lau tóc cho anh nha.” Tiêu La Tuấn vẫn nhìn cô không nói gì, sau một hồi mới đưa đầu mình về phía cô. Cô thoáng đỏ mặt, đi ra sau lưng anh, nhẹ tay lau tóc cho anh. Trong phòng im ắng lạ thường, cái bầu không khí này khiến cô có chút hít thở không thông, sau một hồi lau tóc cho anh xong, cô vội kéo khăn trên đầu anh xuống, muốn đem nó vào nhà tắm phơi. Nhưng chưa kịp rời đi, thì tay đã bị người kéo lại, cô thở hắt ra, nhìn anh, có chút lắp bắp, nói “Anh, anh còn cần gì sao?” “Tóc cô. . . . .” Tiêu La Tuấn vừa nói vừa đưa mắt lên nhìn tóc cô, nhưng anh phát hiện ra chúng đều không bị ướt. “Lúc nãy trong nhà tắm, em đã sấy tóc qua rồi.” Nghe anh nói vậy, cô cười cười, theo bản năng liền giơ tay vuốt tóc mình. Tiêu La Tuấn nhìn chằm chằm vào tóc cô hồi lâu, sau đó mới buông tay cô ra. Phó Thiên Kim được tự do, liền chạy nhanh vào nhà tắm, tim đập bang bang không thôi. Sau một hồi lâu, cô mới lần nữa bước ra. Lần này Tiêu La Tuấn đã ngoan ngoãn nằm ở trên giường. Anh là người rất đúng giờ, đến giờ đi ngủ là sẽ nằm ở trên giường ngay, mặt dù có ngủ hay thức, lại là chuyện khác. Phó Thiên Kim thấy vậy càng đỏ mặt không biết phải làm sao, hít sâu mấy hơi, cô chầm chậm đi tới bên giường, lưỡng lự hồi lâu cô mới leo lên giường. Đúng lúc này Tiêu La Tuấn lại ngẩng đầu lên nhìn cô, dùng giọng trầm khàn hỏi cô “Cô. . . . làm gì vậy?” A! Cái này muốn cô giải thích ra sao đây trời. Chẳng lẽ lại nói là – Ngủ với anh chứ làm gì? Trời ạ! Muốn mạng mà. Nhưng anh cứ nhìn chằm chằm cô như vậy, mà cô lại đang ở tư thế gác một chân lên giường, nếu giằng co nữa sẽ không xong đâu. Cô hít hít mấy hơi, ngập ngừng nói “Từ, từ hôm nay. . . . chúng ta, chúng ta sẽ ngủ chung một giường. Anh, anh thấy. . . . có được không?” Trong phòng lại rơi vào khoảng lặng không người đáp, bên tai chỉ có tiếng hít thở của nhau, cùng tiếng tim đập bang bang của mình là rõ nhất. Phó Thiên Kim tưởng chừng mình sẽ trôi qua một đêm với tư thế kì cục này, thì bỗng nghe được tiếng anh đáp rất khẽ, “Được.” Chỉ một tiếng được này thôi, chẳng hiểu sao mặt cô đều đỏ lự, cả người nóng hầm hập. Cô nuốt nước miếng mấy cái, lấy hết can đảm nằm ở trên giường, đắp chung một cái chăn với anh, cả người cứng như khúc củi, không dám nhúc nhích. Đêm này sao qua đây!
Hiện tại có nhiều cách để chuyển tiền vào thẻ ngân hàng của một ai đó thông qua mấy cái app như momo hoặc viettellpay, hoặc ra tận ngân hàng. Nếu bạn ra ngân hàng để chuyển khoản, dù bạn CÓ hoặc KHÔNG CÓ tài khoản ngân hàng vẫn có thể chuyển khoản được nha. BƯỚC Liên lạc với Di trước hoặc trực tiếp thực hiện thanh toán luôn cũng được. Thông tin Di như sau Chủ tài khoản – LƯU THỊ MINH CHÂU, số tài khoản – 6005205127728, chi nhánh ngân hàng Agribank Đất Đỏ. Nếu bạn ra ngân hàng để chuyển khoản, thì xem tiếp bước 2 nha. BƯỚC Mang theo tiền và giấy chứng minh ra ngân hàng gần nhất, nói với nhân viên trực ở quầy “Tôi muốn chuyển tiền vào tài khoản ngân hàng cho người khác.“ BƯỚC Nhân viên sẽ đưa bạn tờ đơn chuyển khoản, bạn chỉ việc điền thông tin và nộp tiền. Sau đó chụp hóa đơn chuyển khoản rồi gửi cho Di là xong. … Bạn nhớ ở “Nội dung chuyển khoản“, bạn ghi rõ là “Mua chương truyện gì hoặc là mua thẻ VIP rồi kèm địa chỉ email của bạn muốn dùng để đọc truyện” nha, Di nhận được tin nhấn bạn chuyển khoản thành công sẽ mail cho bạn ngay. Còn như bạn có Mobile internet banking thì quá tuyệt vời rồi.
bảo bối của thiên kim